Search Header Logo
ÔN TẬP CUỐI KÌ II MÔN NGỮ VĂN

ÔN TẬP CUỐI KÌ II MÔN NGỮ VĂN

Assessment

Presentation

Social Studies

8th Grade

Medium

Created by

Hiền Thanh

Used 1+ times

FREE Resource

1 Slide • 8 Questions

1

PHẦN I. ĐỌC HIỂU (6,0 điểm)

Đọc ngữ liệu sau:

“Con bé Em cười tủm tỉm khi nghĩ tới cái áo đầm màu hồng mà má nó mới mua cho:

- Tết này, mình mà mặc cái áo đó đi chơi, đẹp như tiên cho mà coi.

Nó nghĩ và nó muốn chia sẻ với con Bích, bạn nó.

Con Bích ở trong hẻm, nhà nó nghèo, má nó đi bán bắp nướng ngoài đầu hẻm, con bé Em thích con Bích vì nó hiền, với lại ngồi kế nhau từ lớp một tới lớp năm, làm sao mà không thân cho được. Hôm hai mươi sáu, học buổi cuối năm, hai đứa nôn Tết quá trời nên tính trước, nếu mùng một con bé Em đi về ngoại thì mùng hai hai đứa đi tới nhà cô giáo. Bây giờ con bé Em tính trong đầu, tới bữa đó chắc nhiều bạn nữa, cho nên nó sẽ mặc cái áo đầm mới thắt nơ, bâu viền kim tuyến cho tụi bạn lé con mắt luôn.

Con Bích đang ngồi nướng bắp thế cho má nó đi xách cặn cho heo. Bé Em muốn khoe liền nhưng bày đặt nói gièm:

- Còn mấy ngày nữa Tết rồi hen, mầy có đồ mới chưa?

- Có, má tao đưa vải cho cô Ba thợ cắt rồi, má tao nói gần Tết đồ nhiều, dồn đống, chắc tới hai mươi tám mới lấy được.

- Vậy mầy được mấy bộ?

- Có một bộ hà.

Con bé Em trợn mắt:

- Ít quá vậy?

- Con Út Mót với con Út Hết được hai bộ. Tao lớn rồi, nhường cho tụi nó.

- Vậy à?

Bé Em mất hứng hẳn, nó lựng khựng nửa muốn khoe, nửa muốn không.

Nhưng rõ ràng là con Bích không quên nó:

- Còn mầy?

- Bốn bộ. Má tao mua cho đủ mặc từ mùng một tới mùng bốn, bữa nào cũng mặc đồ mới hết trơn. Trong đó có bộ đầm hồng nổi lắm, hết sẩy luôn.

- Mầy sướng rồi.

Con Bích nói xong vẫn cười nhưng mắt nó xịu xuống, buồn hẳn. Nhà nó nghèo, sao bì được với nhà con bé Em. Hồi nhỏ nó chuyên mặc áo con trai của anh hai nó để lại. Áo nó thì chuyền cho mấy đứa em, tới con Út Hết là đồ đã cũ mèm, mỏng tang, kéo nhẹ cũng rách. Được cái mấy chị em nó biết thân, lo học chớ không so đo chuyện cũ mới. Má nó nói hoài: “Nhà mình nghèo quá hà, ráng vài năm nữa, khá giả rồi má sắm cho”. Con bé Em nhìn con Bích lom lom rồi cúi xuống, trở trở trái bắp nướng:

- Bộ đồ mầy may chắc đẹp lắm, bữa mùng hai mầy mặc bộ đó đi nhà cô hen?

Rồi tới mùng một, mùng hai, bé Em lại rủ con Bích đi chơi. Hai đứa mặc đồ hơi giống nhau, chỉ khác là con Bích mặc áo trắng bâu sen, con bé Em thì mặc áo thun có in hình mèo bự. Cô giáo tụi nó khen:

- Coi hai đứa lớn hết trơn rồi, cao nhòng.

Hai đứa cười. Lúc đó con bé Em nghĩ thầm, mình mà mặc bộ đầm hồng, thế nào cũng mất vui. Bạn bè phải vậy chớ. Đứa mặc áo đẹp, đứa mặc áo xấu coi gì được, vậy sao coi là bạn thân. Nhưng Bích lại nghĩ khác, bé Em thương bạn như vậy, tốt như vậy, có mặc áo gì Bích vẫn quý bé Em. Thiệt đó.”

                    (“Áo Tết”, Nguyễn Ngọc Tư, in trong “Bánh trái mùa xưa”, NXB Văn học)

Chú thích: Nguyễn Ngọc Tư: sinh năm 1976 tại tỉnh Cà Mau, trong một gia đình nông dân nghèo. Bà bắt đầu viết văn từ năm 1997 và nhanh chóng gây được tiếng vang với những truyện ngắn mang đậm chất Nam Bộ, như "Sông nhỏ lở quanh", "Nước chảy mây trôi", "Cánh đồng bất tận". Tác phẩm của Nguyễn Ngọc Tư thường tập trung vào đề tài cuộc sống của người dân miền Tây sông nước. Bà có một vốn sống phong phú và một khả năng quan sát tinh tế, giúp bà khắc họa thành công những con người và mảnh đất Nam Bộ. Truyện Nguyễn Ngọc Tư có ngôn ngữ giản dị, mộc mạc nhưng vẫn giàu chất thơ.

By Hiền Thanh

2

Multiple Choice

Ngữ liệu trên viết về đề tài gì?

1

Cuộc sống của người dân miền Tây sông nước.                                      

2

                  

Cuộc sống của người dân Việt Nam nói chung.       

                  

3

Cuộc sống của người dân ở Nam Bộ. 

4

Cuộc sống của người dân ở Bắc Bộ.

3

Multiple Choice

Nhân vật chính trong ngữ liệu trên là

1

con bé Em, Bích

2

Bích, Út Mót.

3

con bé Em, Út Hết

4

Út Mót, Út Hết

4

Multiple Choice

Bối cảnh xảy ra câu chuyện trên là gì?

1

Gần đến ngày sinh nhật Bích

2

Gần kết thúc năm học

3

Gần đến ngày Tết

4

Gần đến ngày bé Em về ngoại

5

Multiple Choice

Đâu không phải là từ ngữ địa phương có trong ngữ liệu?

1

2

mầy

3

bộ

4

bắp

6

Multiple Choice

Chi tiết nào tiêu biểu nhất đoạn ngữ liệu?

1

Bích kể về việc má chuẩn bị quần áo Tết cho ba chị em Bích với con bé Em

2

Quyết định của bé Em không mặc bộ đầm hồng tuyệt đẹp mà mặc bộ đồ hơi giống bạn Bích để đi chơi nhà cô giáo vào ngày mồng 2 Tết

3

Con bé Em kể về việc má nó mua cho nó bốn bộ quần áo diện đủ bốn ngày Tết, đặc biệt có bộ đầm hồng rất đẹp.

4

Nhà văn kể về việc con bé Em và Bích mặc mặc đồ hơi giống nhau đi chúc Tết cô giáo.

7

Multiple Choice

Từ tượng hình “tủm tỉm” trong câu “Con bé Em cười tủm tỉm khi nghĩ tới cái áo đầm màu hồng mà má nó mới mua cho” có tác dụng gì?

1

Diễn tả niềm vui của con bé Em vì nó được má nó cưng chiều, thương yêu.

2

Diễn tả niềm vui của con bé Em khi nghĩ tới cái áo đầm màu hồng mà má nó mới mua cho để mặc đi chơi Tết.

3

Diễn tả niềm vui của con bé Em vì nó được sinh ra trong gia đình có điều kiện kinh tế khá giả.

4

Diễn tả niềm vui của bé Em khi có được người bạn hiền, ngồi học kế nhau nhiều năm như Bích.

8

Multiple Choice

Để xác định chủ đề (tình bạn chân thành, trong sáng của những đứa trẻ hồn nhiên, ngây thơ giàu lòng trắc ẩn) cho ngữ liệu trên, ta cần căn cứ vào

1

nhan đề, cốt truyện, nhân vật, lời người kể chuyện

2

nhan đề, cốt truyện, nhân vật, lời thoại của nhân vật

3

nhan đề, cốt truyện, nhân vật, sự việc, ngôi kể

4

nhan đề, cốt truyện, nhân vật, chi tiết tiêu biểu

9

Multiple Choice

Ngữ liệu trên sử dụng ngôi kể nào? Ngôi kể ấy có tác dụng gì?

1

Ngôi thứ ba. Giúp vẻ đẹp của nhân vật chính hiện lên khách quan, chân thực hơn; góp phần bộc lộ chủ đề của truyện.

2

Ngôi thứ ba. Giúp lời kể chuyện linh hoạt.

3

Cả A và B đều sai.

4

Cả A và B đều đúng.

PHẦN I. ĐỌC HIỂU (6,0 điểm)

Đọc ngữ liệu sau:

“Con bé Em cười tủm tỉm khi nghĩ tới cái áo đầm màu hồng mà má nó mới mua cho:

- Tết này, mình mà mặc cái áo đó đi chơi, đẹp như tiên cho mà coi.

Nó nghĩ và nó muốn chia sẻ với con Bích, bạn nó.

Con Bích ở trong hẻm, nhà nó nghèo, má nó đi bán bắp nướng ngoài đầu hẻm, con bé Em thích con Bích vì nó hiền, với lại ngồi kế nhau từ lớp một tới lớp năm, làm sao mà không thân cho được. Hôm hai mươi sáu, học buổi cuối năm, hai đứa nôn Tết quá trời nên tính trước, nếu mùng một con bé Em đi về ngoại thì mùng hai hai đứa đi tới nhà cô giáo. Bây giờ con bé Em tính trong đầu, tới bữa đó chắc nhiều bạn nữa, cho nên nó sẽ mặc cái áo đầm mới thắt nơ, bâu viền kim tuyến cho tụi bạn lé con mắt luôn.

Con Bích đang ngồi nướng bắp thế cho má nó đi xách cặn cho heo. Bé Em muốn khoe liền nhưng bày đặt nói gièm:

- Còn mấy ngày nữa Tết rồi hen, mầy có đồ mới chưa?

- Có, má tao đưa vải cho cô Ba thợ cắt rồi, má tao nói gần Tết đồ nhiều, dồn đống, chắc tới hai mươi tám mới lấy được.

- Vậy mầy được mấy bộ?

- Có một bộ hà.

Con bé Em trợn mắt:

- Ít quá vậy?

- Con Út Mót với con Út Hết được hai bộ. Tao lớn rồi, nhường cho tụi nó.

- Vậy à?

Bé Em mất hứng hẳn, nó lựng khựng nửa muốn khoe, nửa muốn không.

Nhưng rõ ràng là con Bích không quên nó:

- Còn mầy?

- Bốn bộ. Má tao mua cho đủ mặc từ mùng một tới mùng bốn, bữa nào cũng mặc đồ mới hết trơn. Trong đó có bộ đầm hồng nổi lắm, hết sẩy luôn.

- Mầy sướng rồi.

Con Bích nói xong vẫn cười nhưng mắt nó xịu xuống, buồn hẳn. Nhà nó nghèo, sao bì được với nhà con bé Em. Hồi nhỏ nó chuyên mặc áo con trai của anh hai nó để lại. Áo nó thì chuyền cho mấy đứa em, tới con Út Hết là đồ đã cũ mèm, mỏng tang, kéo nhẹ cũng rách. Được cái mấy chị em nó biết thân, lo học chớ không so đo chuyện cũ mới. Má nó nói hoài: “Nhà mình nghèo quá hà, ráng vài năm nữa, khá giả rồi má sắm cho”. Con bé Em nhìn con Bích lom lom rồi cúi xuống, trở trở trái bắp nướng:

- Bộ đồ mầy may chắc đẹp lắm, bữa mùng hai mầy mặc bộ đó đi nhà cô hen?

Rồi tới mùng một, mùng hai, bé Em lại rủ con Bích đi chơi. Hai đứa mặc đồ hơi giống nhau, chỉ khác là con Bích mặc áo trắng bâu sen, con bé Em thì mặc áo thun có in hình mèo bự. Cô giáo tụi nó khen:

- Coi hai đứa lớn hết trơn rồi, cao nhòng.

Hai đứa cười. Lúc đó con bé Em nghĩ thầm, mình mà mặc bộ đầm hồng, thế nào cũng mất vui. Bạn bè phải vậy chớ. Đứa mặc áo đẹp, đứa mặc áo xấu coi gì được, vậy sao coi là bạn thân. Nhưng Bích lại nghĩ khác, bé Em thương bạn như vậy, tốt như vậy, có mặc áo gì Bích vẫn quý bé Em. Thiệt đó.”

                    (“Áo Tết”, Nguyễn Ngọc Tư, in trong “Bánh trái mùa xưa”, NXB Văn học)

Chú thích: Nguyễn Ngọc Tư: sinh năm 1976 tại tỉnh Cà Mau, trong một gia đình nông dân nghèo. Bà bắt đầu viết văn từ năm 1997 và nhanh chóng gây được tiếng vang với những truyện ngắn mang đậm chất Nam Bộ, như "Sông nhỏ lở quanh", "Nước chảy mây trôi", "Cánh đồng bất tận". Tác phẩm của Nguyễn Ngọc Tư thường tập trung vào đề tài cuộc sống của người dân miền Tây sông nước. Bà có một vốn sống phong phú và một khả năng quan sát tinh tế, giúp bà khắc họa thành công những con người và mảnh đất Nam Bộ. Truyện Nguyễn Ngọc Tư có ngôn ngữ giản dị, mộc mạc nhưng vẫn giàu chất thơ.

By Hiền Thanh

Show answer

Auto Play

Slide 1 / 9

SLIDE