WorksheetsĐúng sai KTPL 11
Total questions: 10
Worksheet time: 8mins
Anh H là người khuyết tật vận động nhưng luôn nỗ lực vươn lên trong cuộc sống. Nhờ chính sách hỗ trợ vay vốn ưu đãi của Nhà nước dành cho người khuyết tật, anh đã mở một xưởng sản xuất đồ gỗ mỹ nghệ nhỏ tại địa phương. Sau một thời gian hoạt động, cơ sở của anh tạo việc làm cho nhiều lao động khuyết tật khác. Trong quá trình kinh doanh, anh H luôn thực hiện đầy đủ các nghĩa vụ như đăng kí kinh doanh, kê khai và nộp thuế theo quy định của pháp luật.
Việc Nhà nước ưu đãi vốn cho anh H là vi phạm nguyên tắc công dân bình đẳng về quyền
Dù là người khuyết tật, anh H vẫn có quyền tham gia hoạt động sản xuất, kinh doanh các mặt hàng mà pháp luật không cấm
Việc anh H thực hiện đăng kí kinh doanh và nộp thuế theo quy định là biểu hiện của công dân bình đẳng về nghĩa vụ trước pháp luật
Việc anh H tạo việc làm cho người khuyết tật khác là nghĩa vụ bắt buộc của mọi công dân theo quy định của pháp luật.
Điều 3 Bộ luật Dân sự năm 2015 quy định: “Mọi cá nhân, pháp nhân đều bình đẳng, không được lấy bất kỳ lý do nào để phân biệt đối xử; được pháp luật bảo hộ như nhau về các quyền nhân thân và tài sản”. Nguyên tắc này được áp dụng đối với mọi chủ thể của quan hệ dân sự, kể cả giữa cơ quan nhà nước với các cá nhân trong quan hệ dân sự. Bình đẳng trong quan hệ dân sự nghĩa là sự ngang bằng về dân tộc, giới tính, thành phần xã hội, hoàn cảnh kinh tế, tín ngưỡng, tôn giáo, trình độ văn hóa, nghề nghiệp của các chủ thể. Các chủ thể không được lấy lý do khác biệt về các yếu tố này để đối xử bất bình đẳng với nhau. Không một chủ thể nào có đặc quyền, đặc lợi so với các chủ thể khác trong quan hệ dân sự. Pháp luật nghiêm cấm các hành vi mang tính quyền lực của một bên đối với bên kia trong giao dịch dân sự.
Công dân chỉ được bình đẳng về quyền và nghĩa vụ khi đã đủ tuổi trưởng thành
Trong cùng điều kiện, công dân được hưởng quyền và thực hiện nghĩa vụ như nhau
Mức độ sử dụng quyền và thực hiện nghĩa vụ của mỗi người là không giống nhau.
Nhà nước và công dân không thể bình đẳng với nhau về quyền và nghĩa vụ
Khoản 1 Điều 165 Bộ luật Hình sự 2015 (sửa đổi, bổ sung 2017) quy định: “Người nào vì lý do giới mà thực hiện hành vi dưới bất kỳ hình thức nào cản trở người khác tham gia hoạt động trong các lĩnh vực chính trị, kinh tế, lao động, giáo dục và đào tạo, khoa học và công nghệ, văn hóa, thông tin, thể dục, thể thao, y tế, đã bị xử lý kỷ luật hoặc xử phạt vi phạm hành chính về hành vi này mà còn vi phạm, thì bị phạt cảnh cáo, phạt tiền từ 5.000.000 đồng đến 50.000.000 đồng hoặc phạt cải tạo không giam giữ đến 02 năm.”
Người có hành vi vi phạm quy định của pháp luật về bình đẳng giới chỉ phải chịu xử phạt hành chính.
Mọi hành vi vi phạm quy định về bình đẳng giới đều phải chịu trách nhiệm pháp lý.
Xử lý hình sự là biện pháp cao nhất áp dụng với người có hành vi vi phạm quy định của pháp luật về bình đẳng giới.
Cản trở người khác tham gia các hoạt động liên quan đến chính trị, kinh tế, xã hội vì lý do giới là hành vi vi phạm quy định về bình đẳng giới
Các chỉ tiêu về sự tham gia của phụ nữ được đặt ra khá chi tiết ở các cấp khác nhau trong Đảng, trong các tổ chức chính trị - xã hội, đơn vị hành chính. Nghị quyết số 11-NQ/TW của Bộ Chính trị nêu rõ: “Thực hiện nguyên tắc bình đẳng giữa nam và nữ về độ tuổi trong quy hoạch, đào tạo, đề bạt và bổ nhiệm; phấn đấu đến năm 2020, cán bộ nữ tham gia cấp ủy đảng các cấp đạt từ 25% trở lên; nữ đại biểu Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp từ 35% đến 40%. Các cơ quan, đơn vị có tỷ lệ nữ từ 30% trở lên, nhất thiết có cán bộ lãnh đạo chủ chốt là nữ”.
Nghị quyết số 11-NQ/TW của Bộ Chính trị là văn bản quy phạm pháp luật của nhà nước liên quan đến bình đẳng giới.
Nguyên tắc bình đẳng giữa nam và nữ về độ tuổi trong quy hoạch, đào tạo, đề bạt và bổ nhiệm là biện pháp thúc đẩy bình đẳng giới trong lĩnh vực chính trị.
Quan điểm phấn đấu đến năm 2020, cán bộ nữ tham gia cấp ủy đảng các cấp đạt từ 25% trở lên là mục tiêu của bình đẳng giới trong lĩnh vực chính trị.
Việc quy định tỷ lệ nữ giới trong các cơ quan Đảng, nhà nước là mục tiêu tiêu cơ bản của bình đẳng giới trong lĩnh vực chính trị.
Chị P (20 tuổi) không may bị khuyết tật vận động bẩm sinh nên luôn phải nhờ người thân giúp đỡ trong sinh hoạt hằng ngày. Gần đây, chị P nghe nhiều người bàn luận về việc tham gia bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kì mới nên rất băn khoăn. Chị không biết mình có được tham gia bỏ phiếu hay không và nếu được tham gia thì phải làm gì để thực hiện đúng quy định của pháp luật.
Việc xã hội chăm lo giúp đỡ người khuyết tật thể hiện công dân bình đẳng về hưởng quyền.
Mọi công dân không phân biệt thành phần địa vị đều được tham gia bầu cử đại biểu Quốc hội nếu có đủ điều kiện, việc chị P bị tật nguyền không bị ảnh hưởng.
ổ bầu cử có thể mang hòm phiếu phụ đến để chị P thực hiện quyền công dân ngay tại nhà là hợp lý.
Chị P có thể bỏ phiếu bầu của mình qua đường bưu điện để thực hiện quyền công dân của mình.
Chị M sẽ tham gia ứng cử đại biểu Hội đồng nhân dân xã nên đã chủ động tìm hiểu các quy định của pháp luật về hồ sơ, thủ tục tham gia ứng cử và một số quy định có liên quan có thể thực hiện tốt quyền công dân. Đồng thời, chị M chia sẻ dự định đối với gia đình, bạn bè, đồng nghiệp và bày tỏ mong muốn mọi người tạo điều kiện, hỗ trợ mình đạt được kết quả tốt trong cuộc bầu cử sắp tới.
Chị M tham gia ứng cử là phù hợp với các biện pháp mà nhà nước ta đang thúc đẩy bình đẳng giới trên lĩnh vực văn hóa.
Chị M chỉ được chọn một hình thức tham gia ứng cử là tự ứng cử hoặc được giới thiệu ứng cử.
Việc chia sẻ với gia đình, bạn bè để mong nhận được sự ủng hộ khi tham gia ứng cử là việc làm phù hợp.
Chị M cần chuẩn bị tốt chương trình hành động của mình để trình bày trước cử khi và mong nhận được sự tín nhiệm của cử tri.
Trong đợt chuẩn bị bầu cử đại biểu Hội đồng nhân dân nhiệm kì mới tại địa phương X, anh K mong muốn tham gia ứng cử. Trong quá trình hoàn thiện hồ sơ, anh K được một số người quen gợi ý bổ sung và điều chỉnh một số thông tin cá nhân trong bản kê khai để hồ sơ phù hợp hơn với tiêu chuẩn của người ứng cử. Sau khi hồ sơ được nộp, chị N – thành viên của một tổ chức xã hội tại địa phương – phát hiện một số nội dung trong hồ sơ chưa thống nhất với thông tin đã được công bố trước đó nên đã gửi kiến nghị đến cơ quan có thẩm quyền đề nghị xem xét lại. Qua kiểm tra, cơ quan chức năng xác định hồ sơ của anh K chưa bảo đảm tính chính xác theo quy định nên quyết định không đưa anh K vào danh sách người ứng cử.
Pháp luật quy định tiêu chuẩn và điều kiện đối với người ứng cử nhằm bảo đảm lựa chọn được những người đủ phẩm chất và năng lực tham gia Hội đồng nhân dân.
Khi chưa được cơ quan có thẩm quyền xác nhận là ứng cử viên chính thức thì các thông tin trong hồ sơ ứng cử chưa cần bảo đảm tính chính xác tuyệt đối.
Việc chị N gửi kiến nghị đến cơ quan có thẩm quyền thể hiện quyền của công dân trong việc tham gia giám sát và quản lí nhà nước, xã hội.
Trong mọi trường hợp, nếu hồ sơ ứng cử chưa được chấp nhận thì người nộp hồ sơ không phải chịu trách nhiệm pháp lí đối với các thông tin đã cung cấp.
Anh M (23 tuổi) bị khuyết tật vận động nên việc đi lại gặp nhiều khó khăn và chủ yếu sinh hoạt tại nhà. Khi địa phương chuẩn bị tổ chức bầu cử đại biểu Quốc hội và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kì mới, anh M bày tỏ mong muốn được tham gia bầu cử nhưng lo ngại việc đi lại khó khăn có thể ảnh hưởng đến quyền của mình. Gia đình anh M dự định thay anh đến khu vực bỏ phiếu để bỏ phiếu giúp nếu cần thiết. Trong khi đó, tổ bầu cử tại địa phương cũng đang rà soát danh sách cử tri và chuẩn bị các phương án để tạo điều kiện cho những cử tri có hoàn cảnh đặc biệt tham gia bầu cử.
Việc tạo điều kiện để anh M tham gia bầu cử thể hiện nguyên tắc bình đẳng của công dân trong việc thực hiện quyền chính trị.
Nếu việc đi lại khó khăn, anh M có thể nhờ người thân bỏ phiếu thay mình để bảo đảm quyền bầu cử được thực hiện.
Nếu gặp khó khăn trong việc tự viết phiếu bầu, anh M có thể nhờ người khác viết hộ theo ý chí của mình.
Do việc đi lại khó khăn nên anh M có thể gửi phiếu bầu qua đường bưu điện để thực hiện quyền bầu cử của mình
Do có mâu thuẫn với ông A (Chủ tịch Uỷ ban nhân dân xã N), bà D đã làm đơn tố cáo với nội dung sai sự thật và chia sẻ thông tin này đến nhiều người nhằm hạ uy tín, danh dự, nhân phẩm của ông A. Qua kiểm tra, xác minh cơ quan có thẩm quyền xác định nội dung tố cáo là sai sự thật. Ông A đã có đơn yêu cầu khởi tố vụ án hình sự đối với bà D về hành vi vu khống. Nhận thấy sự việc có dấu hiệu tội phạm, cơ quan điều tra đã khởi tố vụ án. Mặc dù được minh oan, nhưng danh dự, uy tín của ông A đã bị ảnh hưởng.
Mọi công dân khi thực hiện quyền tố cáo không phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về nội dung mà mình tố cáo
Việc khởi tố vụ án hình sự đối với bà D về hành vi vu khống là thể hiện công dân bình đẳng về nghĩa vụ trước pháp luật
Công dân khi tiến hành tố cáo cần phải tìm hiểu kỹ sự việc, chỉ tố cáo những nội dung mà có căn cứ cho là đúng pháp luật
Hành vi vi phạm của bà D khi thực hiện quyền tố cáo chỉ gây hậu quả to lớn đối với chính bà D đó là bà bị khởi tố hình sự.
Chị D và chị H cùng làm việc trong công ty X. Chị D là tổ trưởng, chị H là nhân viên. Vì bị chị D phê bình do không hoàn thành chỉ tiêu đề ra, dẫn đến hai người mâu thuẫn. Biết được anh M chồng chị D làm việc cho một công ty du lịch, chị H đã nhờ chị K bạn mình ghép ảnh anh M với một nữ đồng nghiệp rồi phát tán lên mạng xã hội. Do trước đây cũng từng nghi ngờ anh M ngoại tình, vì vậy khi nhìn những bức ảnh do chị H cung cấp, chị D đã viết đơn ly hôn. Nắm được sự việc, anh M đã nhờ cơ quan chức năng điều tra và phát hiện chị H chính là chủ nhân phát tán các bức ảnh đó. Nhiều lần yêu cầu chị H công khai xin lỗi không được, anh M đã thuê anh P một lao động tự do chặn đường chị H để yêu cầu chị xin lỗi. Do chị H không đồng ý, anh P đã xúc phạm và đánh chị H khiến chị bị thương phải nhập viện.Theo kết quả giám định, tỉ lệ thương tật của chị là 32%.
Anh M vừa có quyền tố cáo, vừa có thể bị tố cáo.
Chị H đã vi phạm quyền được pháp luật bảo hộ về danh dự và nhân phẩm của công dân và bị vi phạm quyền bất khả xâm phạm về thân thể của công dân
nh M và anh P vừa vi phạm quyền được pháp luật bảo hộ về tính mạng sức khỏe, vừa vi phạm quyền được pháp luật bảo hộ về danh dự và nhân phẩm của công dân.
Anh P phải chịu trách nhiệm hình sự và dân sự
