Font size
WorksheetsCHẠY VĂN - MÙA XUÂN NHO NHỎ
Total questions: 63
Worksheet time: 35mins
Đọc văn bản sau và thực hiện yêu cầu:
Hối hận là một dạng căm thù bản thân. Nếu bạn của ngày hôm nay là kết
quả của mọi hành vi trong quá khứ, thì việc chối bỏ quá khứ là chối bỏ một phần
của chính bạn. Việc căm ghét một phần bản thân ở hiện tại không tốt cho tâm lí.
Nhưng ghét một phần của quá khứ cũng chẳng khác biệt nhiều. Nó ẩn chứa sự
xấu hổ, phẫn uất và khắc sâu sự ghê tởm bạn dành cho chính mình. Nó khiến bạn
kéo chùng không khí một buổi tiệc, theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng.
Song cách để vượt qua sự hối tiếc không phải là lảng tránh, mà là vượt qua
nó. Là nói chuyện thẳng thắn với chính con người cũ của bạn để hiểu vì sao bạn
làm vậy. Là thông cảm, quan tâm và cuối cùng là tha thứ cho chính bạn của ngày
xưa.
(Trích Làm sao để quên đi sự hối tiếc của mình? - Vietcetera.com)
Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản trên.
Phương thức biểu đạt chính: biểu cảm.
Phương thức biểu đạt chính: tự sự.
Phương thức biểu đạt chính: miêu tả.
Phương thức biểu đạt chính: nghị luận.
Chỉ ra phép liên kết hình thức được sử dụng trong những câu
văn sau: “Việc căm ghét một phần bản thân ở hiện tại không tốt cho tâm lí. Nhưng
ghét một phần của quá khứ cũng chẳng khác biệt nhiều. Nó ẩn chứa sự xấu hổ,
phẫn uất và khắc sâu sự ghê tởm bạn dành cho chính mình.”
Những phép liên kết trong các câu văn là:
Phép lặp “nhưng” ở câu thứ hai.
Phép thế từ “ghét” ở câu một và câu hai.
Phép nối ở từ “hiện tại” trong
câu một và từ “quá khứ” trong câu hai.
Phép đồng nghĩa“nó” ở câu ba thế cho cụm “ghét một phần của quá khứ” trong
câu hai.
Những phép liên kết trong các câu văn là:
Phép nối “nhưng” ở câu thứ hai.
Phép lặp từ “ghét” ở câu một và câu hai.
Phép đồng nghĩa, trái nghĩa, cùng trường liên tưởng ở từ “hiện tại” trong
câu một và từ “quá khứ” trong câu hai.
Phép thế “nó” ở câu ba thế cho cụm “ghét một phần của quá khứ” trong
câu hai.
Những phép liên kết trong các câu văn là:
Phép thế “nhưng” ở câu thứ hai.
Phép nối từ “ghét” ở câu một và câu hai.
Phép lặp ở từ “hiện tại” trong
câu một và từ “quá khứ” trong câu hai.
Phép liên tưởng“nó” ở câu ba thế cho cụm “ghét một phần của quá khứ” trong
câu hai.
Hối hận là một dạng căm thù bản thân. Nếu bạn của ngày hôm nay là kết
quả của mọi hành vi trong quá khứ, thì việc chối bỏ quá khứ là chối bỏ một phần
của chính bạn. Việc căm ghét một phần bản thân ở hiện tại không tốt cho tâm lí.
Nhưng ghét một phần của quá khứ cũng chẳng khác biệt nhiều. Nó ẩn chứa sự
xấu hổ, phẫn uất và khắc sâu sự ghê tởm bạn dành cho chính mình. Nó khiến bạn
kéo chùng không khí một buổi tiệc, theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng.
Song cách để vượt qua sự hối tiếc không phải là lảng tránh, mà là vượt qua
nó. Là nói chuyện thẳng thắn với chính con người cũ của bạn để hiểu vì sao bạn
làm vậy. Là thông cảm, quan tâm và cuối cùng là tha thứ cho chính bạn của ngày
xưa.
(Trích Làm sao để quên đi sự hối tiếc của mình? - Vietcetera.com)
Nội dung chính của văn bản trên là: Văn bản đã nêu ra biểu hiện, tác hại của
sự hối hận và khẳng định những cách để vượt qua sự hối hận, hối tiếc. Đúng hay sai?
Đúng
Sai
Hãy lựa chọn phương án phù hợp để trả lời câu hỏi: "Em có đồng tình với quan điểm: “Cách để vượt qua sự hối tiếc không phải là lảng tránh, mà là vượt qua nó” không? Vì sao?"
Em đồng tình với quan điểm: “cách để vượt qua sự hối tiếc không phải là
lảng tránh mà là vượt qua nó”. Vì quan điểm này đã khẳng định cách để vượt
qua sự hối tiếc trong cuộc sống, đó là phải “vượt qua”, đối mặt chứ không được
lảng tránh. Như vậy, mỗi người
cần dũng cảm, thẳng thắn nhìn nhận vào lỗi lầm của mình, có hối tiếc nhưng hãy
đối diện để vượt qua. Nếu hối tiếc mà ta cứ lảng tránh thì sự hối tiếc đó sẽ mãi tiếp diễn.
Khi ta đối diện với sự hối hận trong mình để rồi vượt qua nó thì ta còn có cơ hội
sửa sai, rút kinh nghiệm, ngày một hoàn thiện bản thân hơn.
Vì quan điểm này đã khẳng định cách để vượt
qua sự hối tiếc trong cuộc sống, đó là phải “vượt qua”, đối mặt chứ không được
lảng tránh. Nếu hối tiếc mà ta cứ lảng tránh thì sự hối tiếc đó sẽ mãi tiếp diễn.
Khi ta đối diện với sự hối hận trong mình để rồi vượt qua nó thì ta còn có cơ hội
sửa sai, rút kinh nghiệm, ngày một hoàn thiện bản thân hơn. Em đồng tình với quan điểm: “cách để vượt qua sự hối tiếc không phải là
lảng tránh mà là vượt qua nó”. Như vậy, mỗi người
cần dũng cảm, thẳng thắn nhìn nhận vào lỗi lầm của mình, có hối tiếc nhưng hãy
đối diện để vượt qua.
Em đồng tình với quan điểm: “cách để vượt qua sự hối tiếc không phải là
lảng tránh mà là vượt qua nó”. Như vậy, mỗi người
cần dũng cảm, thẳng thắn nhìn nhận vào lỗi lầm của mình, có hối tiếc nhưng hãy
đối diện để vượt qua.Vì quan điểm này đã khẳng định cách để vượt
qua sự hối tiếc trong cuộc sống, đó là phải “vượt qua”, đối mặt chứ không được
lảng tránh. Nếu hối tiếc mà ta cứ lảng tránh thì sự hối tiếc đó sẽ mãi tiếp diễn.
Khi ta đối diện với sự hối hận trong mình để rồi vượt qua nó thì ta còn có cơ hội
sửa sai, rút kinh nghiệm, ngày một hoàn thiện bản thân hơn.
Em đồng tình với quan điểm: “cách để vượt qua sự hối tiếc không phải là
lảng tránh mà là vượt qua nó”. Vì quan điểm này đã khẳng định cách để vượt
qua sự hối tiếc trong cuộc sống, đó là phải “vượt qua”, đối mặt chứ không được
lảng tránh. Nếu hối tiếc mà ta cứ lảng tránh thì sự hối tiếc đó sẽ mãi tiếp diễn.
Khi ta đối diện với sự hối hận trong mình để rồi vượt qua nó thì ta còn có cơ hội
sửa sai, rút kinh nghiệm, ngày một hoàn thiện bản thân hơn. Như vậy, mỗi người
cần dũng cảm, thẳng thắn nhìn nhận vào lỗi lầm của mình, có hối tiếc nhưng hãy
đối diện để vượt qua.
Đọc văn bản sau và thực hiện yêu cầu:
RÙA VÀ THỎ
Một chú thỏ khoác lác
Chú chạy nhanh nhất đời
Rồi lên tiếng thách thức
Cả loài vật lẫn người
Không ai nhận lời thách
Cuối cùng một chú rùa
Đồng ý thi với thỏ
Ai cũng nghĩ rùa thua
Trước đông đảo quan khách
Cuộc thi chạy bắt đầu
Thỏ cậy nhanh, đủng đỉnh
Và dềnh dàng khá lâu
Chú chủ quan, còn nghĩ:
Rùa chạy chậm rì rì
Ta ngủ một giấc đã
Tỉnh dậy rồi hẵng thi
Còn rùa, biết mình chậm
Nên cứ chạy đều đều
Chạy một mạch không nghỉ
Trong những tiếng hò reo
Khi tỉnh dậy, chú thỏ
Dụi mắt, đã thấy rùa
Sắp về đích, chú chạy
Nhưng cuối cùng vẫn thua
Bài học thế là rõ:
Đừng chủ quan hơn người
Ai cần cù làm việc
Sẽ thành công trong đời.
(Ngụ ngôn Ê-dốp bằng thơ, Thái
Bá Tân, NXB Kim Đồng, 2015)
Phương thức biểu đạt chính của bài thơ trên là gì?
Phương thức biểu đạt chính: phương thức miêu tả.
Phương thức biểu đạt chính: phương thức biểu cảm.
Phương thức biểu đạt chính: phương thức tự sự.
Phương thức biểu đạt chính: phương thức nghị luận.
RÙA VÀ THỎ
Một chú thỏ khoác lác
Chú chạy nhanh nhất đời
Rồi lên tiếng thách thức
Cả loài vật lẫn người
Không ai nhận lời thách
Cuối cùng một chú rùa
Đồng ý thi với thỏ
Ai cũng nghĩ rùa thua
Trước đông đảo quan khách
Cuộc thi chạy bắt đầu
Thỏ cậy nhanh, đủng đỉnh
Và dềnh dàng khá lâu
Chú chủ quan, còn nghĩ:
Rùa chạy chậm rì rì
Ta ngủ một giấc đã
Tỉnh dậy rồi hẵng thi
Còn rùa, biết mình chậm
Nên cứ chạy đều đều
Chạy một mạch không nghỉ
Trong những tiếng hò reo
Khi tỉnh dậy, chú thỏ
Dụi mắt, đã thấy rùa
Sắp về đích, chú chạy
Nhưng cuối cùng vẫn thua
Bài học thế là rõ:
Đừng chủ quan hơn người
Ai cần cù làm việc
Sẽ thành công trong đời.
(Ngụ ngôn Ê-dốp bằng thơ, Thái
Bá Tân, NXB Kim Đồng, 2015)
Theo văn bản, khi bắt đầu cuộc đua thỏ đã làm gì? Điều này cho thấy tính
cách của thỏ như thế nào?
Khi bắt đầu cuộc đua, thỏ đã “đủng đỉnh”, “dềnh dàng khá lâu”, nghĩ rùa
chạy chậm nên “ngủ một giấc”.
Điều này cho thấy tính cách của thỏ rất chủ quan, kiêu ngạo.
Khi bắt đầu cuộc đua, thỏ đã “cần cù”, “nhanh nhẹn”, nghĩ rùa
chạy chậm nên “ngủ một giấc”.
Điều này cho thấy tính cách của thỏ rất chủ quan, kiêu ngạo.
Khi bắt đầu cuộc đua, rùa đã “đủng đỉnh”, “dềnh dàng khá lâu”, nghĩ thỏ
chạy chậm nên “ngủ một giấc”.
Điều này cho thấy tính cách của thỏ rất chủ quan, kiêu ngạo.
Tác dụng của biện pháp nhân hóa trong câu chuyện "Rùa và thỏ" giúp cho hình ảnh “rùa” và “thỏ” trở
nên sinh động, gần gũi, có tính cách, có hành động như con người; làm cho văn
bản thêm hấp dẫn, cụ thể; góp phần truyền tải bài học cuộc sống trong tư tưởng
của tác giả.
Đúng hay sai?
đúng
sai
Thông điệp ý nghĩa nhất anh (chị) rút ra được từ câu chuyện "Rùa và thỏ" là gì? Tại
sao em chọn thông điệp đó?
Sắp xếp các ý sau để tìm câu trả lời phù hợp cho câu hỏi trên:
(1)Như vậy, mỗi người nên rèn luyện cho mình tính cách khiêm tốn.
(2) Khi bắt tay vào làm bất cứ công việc nào, mọi trường hợp đều có thể xảy ra dẫn tới những kết quả khác nhau.
(3) Vì trong văn bản, nhân vật thỏ đã thua khi quá chủ quan và coi thường khả năng của đối thủ rùa.
(4)Chúng ta cần tập trung nhìn nhận vấn đề, tận dụng mọi cơ hội để có thể đạt được thành quả tốt đẹp, không chủ quan, kiêu ngạo với những gì mình có.
(5) Thông điệp ý nghĩa nhất em rút ra từ văn bản là: chúng ta không nên chủ quan, kiêu ngạo trong cuộc sống.
1-2-3-4-5
5-4-3-2-1
5-3-2-4-1
1-5-4-3-2
“Hòn đá có thể cho lửa, cành cây có thể cho lửa. Nhưng chỉ có con người mới biết nuôi lửa và truyền lửa. Lửa xuất hiện khi có tương tác, ít ra là hai vật thể tạo lửa. Lửa là kết quả của số nhiều. Cô bé bán diêm là số đơn. Cô đã chết vì thiếu lửa. Để rồi từ đó loài người đã cảnh giác thắp nến suốt mùa Giáng sinh để cho không còn em bé bán diêm nào phải chết vì thiếu lửa.
Nước Việt hình chữ “S”, hiện thân của số nhiều, lẽ nào không biết nuôi lửa và truyền lửa, lẽ nào thiếu lửa? Không có lửa, con rồng chẳng phải là rồng, chỉ là con giun, con rắn. Không có lửa làm gì có “nồng” nàn, “nhiệt” tâm! Làm gì có “sốt” sắng, “nhiệt” tình, đuốc tuệ! Làm gì còn “nhiệt” huyết, “cháy” bỏng! Sẽ đâu rồi “lửa” yêu thương? Việc mẹ cha, việc nhà, việc nước, làm gì với đôi vai lạnh lẽo, ơ hờ? Không có lửa em lấy gì “hun” đúc ý chí, “nấu” sử sôi kinh? Em… sống đời thực vật vô tri như lưng cây, mắt lá, đầu cành, thân cỏ…. Cho nên: Biết ủ lửa để giữ nhân cách – người, nhân cách – Việt. Tuổi trẻ là mùa xuân của xã hội. Thế nhưng: Nếu không có lửa làm sao thành mùa xuân?”.
(Trích Thắp mình để sang xuân, Nhà văn Đoàn Công Lê Huy)
Xác phương thức biểu đạt chính trong đoạn trích trên.
Phương thức biểu đạt chính trong đoạn trích trên: biểu cảm.
Phương thức biểu đạt chính trong đoạn trích trên: thuyết minh.
Phương thức biểu đạt chính trong đoạn trích trên: nghị luận.
Phương thức biểu đạt chính trong đoạn trích trên: tự sự.
Cho biết ý nghĩa của từ " lửa" được in đậm trong hai câu văn sau: " Hòn đá có thể cho lửa, cành cây có thể cho lửa. Nhưng chỉ có con người mới biết nuôi lửa và truyền lửa".
Từ “lửa” được nói đến trong câu văn mang ý nghĩa liên tưởng đến nhiệt huyết, đam mê, khát vọng, ý chí, niềm tin, là tình yêu thương mãnh liệt… ngọn lửa ấy được con người nuôi dưỡng trong tâm hồn và có thể lan truyền từ người này sang người khác.
Từ “lửa” được nói đến trong câu văn mang ý nghĩa hoán dụ cho nhiệt huyết, đam mê, khát vọng, ý chí, niềm tin, là tình yêu thương mãnh liệt… ngọn lửa ấy được con người nuôi dưỡng trong tâm hồn và có thể lan truyền từ người này sang người khác.
Từ “lửa” được nói đến trong câu văn mang ý nghĩa so sánh với nhiệt huyết, đam mê, khát vọng, ý chí, niềm tin, là tình yêu thương mãnh liệt… ngọn lửa ấy được con người nuôi dưỡng trong tâm hồn và có thể lan truyền từ người này sang người khác.
Từ “lửa” được nói đến trong câu văn mang ý nghĩa ẩn dụ, nó là: nhiệt huyết, đam mê, khát vọng, ý chí, niềm tin, là tình yêu thương mãnh liệt… ngọn lửa ấy được con người nuôi dưỡng trong tâm hồn và có thể lan truyền từ người này sang người khác.
Tại sao tác giả lại nói: “ Biết ủ lửa để giữ nhân cách - người , nhân cách - Việt”?
Sắp xếp các ý sau cho phù hợp để trả lời cho câu hỏi trên.
(1)Có ngọn lửa của đam mê, khát vọng mới dám sống hết mình, dám theo đuổi ước mơ hoài bão.
(2)Có ngọn lửa của ý chí, nghị lực sẽ có sức mạnh để vượt qua khó khăn trở ngại, đến được cái đích mà mình muốn.
(3)Như vậy, ngọn lửa ấy giúp ta làm nên giá trị nhân cách con người.
(4) Bởi vì, “Biết ủ lửa” tức là biết nhen nhóm, nuôi dưỡng lửa trong tâm hồn mình.
(5) Có ngọn lửa của tình yêu thương sẽ sống nhân ái, nhân văn hơn, sẵn sàng hi sinh vì người khác.
1-2-3-4-5
5-4-3-2-1
4-1-3-5-2
4-1-2-5-3
Biến đổi khí hậu, ô nhiễm môi trường đang gây ra tác động tới mọi khía cạnh của cuộc sống, của tất cả mọi sinh vật trên Trái Đất này. Những sinh vật có sức chống trả càng yếu, sẽ càng sớm trở thành nạn nhân, và chịu ảnh hưởng càng nặng nề. Rồi loài người sẽ là những nạn nhân tiếp theo nếu chúng ta không cùng nhau tạo ra thay đổi. Tế hệ tương lai sẽ trả giá, hay biết ơn là hệ quả của chính những gì chúng ta làm ngày hôm nay. Tôi tin rằng, nếu đã đọc đến đây, bạn sẽ trở thành đồng đội của tôi, của tác giả, của những người đang cố gắng để làm cho Trái Đất này trở thành một nơi tốt đẹp hơn.
(Theo Hoàng Thảo – Lời giới thiệu, Sống xanh không khó - Nam Kha, NXB Dân trí, 2020)
Chỉ ra phương thức biểu đạt chính của đoạn trích.
Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích: Tự sự.
Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích: Biểu cảm.
Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích: Nghị luận.
Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích: thuyết minh.
Giống như lớp vỏ bên ngoài, như bình hoa hay một cô búp bê, khi ngắm mãi, (... ) ta cũng sẽ thấy chán. Vẻ đẹp hình thức của một con người cũng vậy. Dẫu đẹp, dấu ấn tượng đến mấy rồi cũng sẽ dễ dàng bị xóa nhòa nếu người đó chỉ là một con người nhạt nhẽo, vô duyên, hay ích kỷ, xấu xa... Nhưng vẻ đẹp tâm hồn thì khác. Nó luôn tạo nên được sức thu hút vô hình và mạnh mẽ nhất, là giá trị thực sự lâu bền của bản thân mỗi người. Một người có tâm hồn đẹp thì vẻ đẹp tâm hồn sẽ càng tôn vinh, bồi đắp cho vẻ đẹp hình thức của người ấy. Và muốn có được vẻ đẹp tâm hồn, mỗi người cần phải trải qua quá trình rèn luyện, tu dưỡng, học hỏi một cách thường xuyên (...)”.
(Nguyễn Đình Thi, Trích “Vẻ đẹp tâm hồn”,
Nguồn: http://baolaocai.vn/baivietcu/20180518090329594-ve-dep-tam-hon)
Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích trên là gì?
Phương thức biểu đạt chính: thuyết minh.
Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận.
Phương thức biểu đạt chính: tự sự.
Phương thức biểu đạt chính: miêu tả.
Chỉ ra từ ngữ thể hiện phép nối giữa hai câu văn sau: “Vẻ đẹp tâm hồn như người ta vẫn nói, tuy nó không có hình hài nhưng thực sự sâu xa và bền vững. Bởi vậy, đó là cái đẹp đáng được quý trọng nhất”.
Những từ ngữ thể hiện phép nối: Tuy...nhưng, bởi vậy.
Những từ ngữ thể hiện phép nối: như người ta vẫn nói.
Những từ ngữ thể hiện phép nối: đó là cái đẹp .
“Đố kị nghĩa là bực tức, khó chịu trước những may mắn và thành công của người khác. Trong khi người thành công luôn nhìn thấy và học hỏi những đức tính tốt đẹp của người khác thì kẻ thất bại lại không làm được điều đó. Họ không muốn nhắc đến thành công của người khác, đồng thời luôn tìm cách chê bai, hạ thấp họ. Họ để mặc cho lòng tỵ hiềm, thói ganh tỵ, cảm giác tự ti gặm nhấm tâm trí ngày qua ngày.
Đố kị không những khiến con người cảm thấy mệt mỏi mà còn hạn chế sự phát triển của mỗi người. Thói đố kị khiến chúng ta lãng phí thời gian và không thể tận dụng hết năng lực để đạt được điều mình mong muốn. Ganh tị với sự thành công của người khác sẽ khiến chúng ta đánh mất cơ hội thành công của chính mình.
(George Matthew Adams, Không gì là không thể, Thu Hằng địch, NXB Tổng hợp TP. Hồ Chí Minh, 2017, tr.,44)
Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích trên là gì?
Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích: tự sự.
Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích: biểu cảm.
Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích: miêu tả.
Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích: nghị luận.
Xác định một phép liên kết và chỉ ra từ ngữ thực hiện phép liên kết ấy trong đoạn văn: “Họ không muốn nhắc đến thành công của người khác (...) Họ để mặc cho lòng tỵ hiềm, thói ganh tỵ, cảm giác tự ti gặm nhấm tâm trí ngày qua ngày."
Phép lặp:"ngày"
Phép nối:"họ"
Phép lặp:"họ"
Phép thế:"họ"
Tình yêu thương chân thật thường rất vị tha. Người có tình yêu thương chân thật thường nghĩ nhiều đến hạnh phúc của người khác hơn là của bản thân mình. Tình yêu ấy làm cho chúng ta thay đổi bản thân và ngày một trưởng thành hơn. Tình yêu thương chân thành và sâu sắc bao giờ cũng trường tồn ngay cả sau khi người đó đã từ giã cõi đời. Tuy nhiên, yêu thương không được bày tỏ thì không bao giờ đạt được ý nghĩa đích thực của nó (..)
Hãy bày tỏ tình yêu thương với mọi người xung quanh ngay khi chúng ta còn hiện diện trong cuộc sống này. Hãy nhớ rằng tình yêu thương là ngọn lửa sưởi ấm cuộc đời của mỗi chúng ta. Bạn đừng ngần ngại khi muốn nói với ai đó rằng bạn
rất yêu quý họ!
(Trích Cho đi là con mãi, Azim Jamal & Harvey McKinnon, NXB Trẻ, 2010, tr. 56-57)
Xác định phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong đoạn trích.
Phương thức biểu đạt chính: Tự sự.
Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận.
Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm.
Phương thức biểu đạt chính: thuyết minh.
Kim Woo Chung, người sáng lập nên tập đoàn Deawoo từng viết trong quyển sách Thế giới quả là rộng lớn và có rất nhiều việc phải làm rằng: “Lịch sử thuộc về những người biết ước mơ. Ước mơ là động lực thay đổi thế giới. Tôi cam đoan rằng tất cả những người đang làm nên lịch sử thế giới ngày hôm nay đều có những ước mơ lớn khi còn trẻ". Dù là thay đổi bản thân mình hay là thay đổi thế giới, thì người ta cũng bắt đầu bằng ước mơ.
Con đường theo đuổi ước mơ không bao giờ là con đường an toàn, cũng không phải là con đường dễ dàng. Đôi khi ta phải chấp nhận đi đường vòng, làm việc mình không thích để nuôi dưỡng ước mơ. Đôi khi ta phải đứng lên chống lại định kiến xã hội để đi theo con đường của mình. Nhiều khi ta phải đối mặt với cô đơn, thất vọng. Dù làm gì, dù thế nào đi nữa, thì đừng bỏ cuộc. Hãy luyện tập mài giũa hằng ngày. Trái ngọt có được sau những chặng đường dài thực sự rất xứng đáng. Hãy tin tưởng,
(Trích Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu, Rosie Nguyễn,- NXB Hội Nhà văn, 2017, tr. 217).
Xác định phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong đoạn trích.
Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong đoạn trích: Miêu tả.
Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong đoạn trích: Tự sự.
Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong đoạn trích: Biểu cảm.
Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong đoạn trích: Nghị luận.
Năm 2010, khi mới về dạy học ở Trường tiểu học Võ Thị Sáu, tận mắt chứng kiến sự thiếu ăn, thiếu mặc của học sinh (HS) tiểu học ở vùng này, cô Huỳnh Thị Thùy Dung (33 tuổi) bắt đầu đi xin các nhà hảo tâm. Gặp gì cô xin nấy, từ tấm áo, tập vở cho đến các loại nhu yếu phẩm cho học trò. Đa số các em là con đồng bào Dao, Tày, suốt ngày lên rẫy, không mấy quan tâm đến con em. Vì vậy, các em không chỉ thiếu sách vở, quần áo mà còn thiếu cả cơm ăn. Cô Dung tiến thêm một bước: nấu ăn miễn phí cho lũ trẻ.
Cô Dung bắt đầu nấu buổi trưa cho những HS có nhà ở xa. “Ban đầu chỉ nấu đồ ăn thôi, còn cơm thì tụi nhỏ tự mang theo. Nhưng nhìn mỗi đứa mỗi gói cơm mang theo khác nhau thấy tội quá. Nhiều bé mang cơm trắng, nhiều bé thì cơm không có màu trắng, thậm chí nhiều bé không có cơm để mang theo”, cô Dung nhớ lại.
Bước tiếp theo, cô Dung gõ cửa các nhà tài trợ để có thể mỗi tuần nuôi cơm miễn phí vài ba bữa. Ước nguyện của cô đã được đền đáp. Các nhà hảo tâm đã giúp cô trò mỗi tuần 3 bữa ăn miễn phí. Nhưng đến lúc đó lại xuất hiện một nỗi khổ khác: nhà bếp quá tạm bợ, nhiều em phải ngồi bệt xuống nền đất để ăn. Trông cảnh ấy, rất khó cầm lòng. Thế rồi, cô Dung lại “thêm việc” cho mình: xin nhà hảo tâm để xây cho các cháu một nhà ăn thật đàng hoàng, sạch sẽ.
(Trích Nuôi cơm miễn phí cho học sinh, Thanh Quân, Báo Thanh niên, số 86, Thứ bảy 27.3.2021)
Xác định phương thức biểu đạt chính của đoạn trích trên.
Phương thức biểu đạt chính: Tự sự.
Phương thức biểu đạt chính: Thuyết minh.
Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm.
Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận.
Năm 2010, khi mới về dạy học ở Trường tiểu học Võ Thị Sáu, tận mắt chứng kiến sự thiếu ăn, thiếu mặc của học sinh (HS) tiểu học ở vùng này, cô Huỳnh Thị Thùy Dung (33 tuổi) bắt đầu đi xin các nhà hảo tâm. Gặp gì cô xin nấy, từ tấm áo, tập vở cho đến các loại nhu yếu phẩm cho học trò. Đa số các em là con đồng bào Dao, Tày, suốt ngày lên rẫy, không mấy quan tâm đến con em. Vì vậy, các em không chỉ thiếu sách vở, quần áo mà còn thiếu cả cơm ăn. Cô Dung tiến thêm một bước: nấu ăn miễn phí cho lũ trẻ.
Cô Dung bắt đầu nấu buổi trưa cho những HS có nhà ở xa. “Ban đầu chỉ nấu đồ ăn thôi, còn cơm thì tụi nhỏ tự mang theo. Nhưng nhìn mỗi đứa mỗi gói cơm mang theo khác nhau thấy tội quá. Nhiều bé mang cơm trắng, nhiều bé thì cơm không có màu trắng, thậm chí nhiều bé không có cơm để mang theo”, cô Dung nhớ lại.
Bước tiếp theo, cô Dung gõ cửa các nhà tài trợ để có thể mỗi tuần nuôi cơm miễn phí vài ba bữa. Ước nguyện của cô đã được đền đáp. Các nhà hảo tâm đã giúp cô trò mỗi tuần 3 bữa ăn miễn phí. Nhưng đến lúc đó lại xuất hiện một nỗi khổ khác: nhà bếp quá tạm bợ, nhiều em phải ngồi bệt xuống nền đất để ăn. Trông cảnh ấy, rất khó cầm lòng. Thế rồi, cô Dung lại “thêm việc” cho mình: xin nhà hảo tâm để xây cho các cháu một nhà ăn thật đàng hoàng, sạch sẽ.
(Trích Nuôi cơm miễn phí cho học sinh, Thanh Quân, Báo Thanh niên, số 86, Thứ bảy 2703.2021)
Qua đoạn trích trên, tác giả gửi gắm những thông điệp nào?
Xã hội còn rất nhiều những mảnh đời bất hạnh cần sự chia sẻ từ chúng ta.
Hãy cho đi để rồi nhận lại.
Giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh hơn mình.
Hãy sống tiết kiệm, giản dị.
Hãy sống dũng cảm, biết bênh vực kẻ yếu.
Một ngày hè, tôi ngồi trên bãi biển và ngắm nhìn hai đứa trẻ đang chơi trên cát. Chúng say sưa xây một lâu đài có đủ cổng, tháp, hào và có cả khách tham quan. Khi công trình gần hoàn thành thì một cơn sóng lớn ập đến phá tan tất cả. Giờ thì chỉ còn một đống cát ướt mà thôi. Tôi tưởng bọn trẻ sẽ khóc vì sóng đã phá tan những gì chúng kỳ công xây dựng. Nhưng không! Chúng lại cùng chạy ra xa con nước, cười giòn, tay nắm tay và… xây dựng một lâu đài mới. Chúng đã dạy tôi một bài học quan trọng. Tất cả mọi thứ trong cuộc sống dù quý giá đến đâu thì cũng không khác gì những tòa lâu đài trên cát. Chỉ có tình yêu, tình bạn là vững bền. Trước sau gì thì cơn sóng cũng sẽ đến và mang đi tất cả những gì chúng ta có công xây đắp. Nhưng bao giờ thì những cơn sóng sẽ đến? Không ai biết trước được! Chỉ biết rằng với những ai có được bàn tay của người khác để nắm chặt, để cùng chia sẻ những thành công, thất bại thì mới có thể cười vang và vượt qua mọi khó khăn.
(Theo Songdep.xitrum.net – sống đẹp tập II NXB. Giáo dục Việt Nam, tr. 117)
Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản.
Phương thức biểu đạt chính của văn bản: tự sự.
Phương thức biểu đạt chính của văn bản: miêu tả.
Phương thức biểu đạt chính của văn bản: biểu cảm.
Phương thức biểu đạt chính của văn bản: nghị luận.
(1) "...Người có tính khiêm tốn thường hay cho mình là kém, còn phải phấn đấu thêm, trau dồi thêm, cần được trao đổi, học hỏi nhiều thêm nữa. Người có tính khiêm tốn không bao giờ chịu chấp nhận sự thành công của cá nhân mình trong hoàn cảnh hiện tại, lúc nào cũng cho sự thành công của mình là tầm thường, không đáng kể, luôn luôn tìm cách để học hỏi thêm nữa.
(2) Tại sao con người lại phải khiêm tốn như thế? Đó là vì cuộc đời là một cuộc đấu tranh bất tận, mà tài nghệ của mỗi cá nhân tuy là quan trọng, nhưng thật ra chỉ là những giọt nước bẻ nhỏ giữa đại dương bao la. Sự hiểu biết của mỗi cá nhân không thể đem so sánh với mọi người cùng chung sống với mìn. Vì thế, dù tài năng đến đâu cũng luôn luôn phải học thêm, hoc mãi mãi.
(3) Tóm lại, con người khiêm tốn là con người hoàn toàn biết mình, hiểu người, không tự mình đề cao vai trò, ca tụng chiến công của cá nhân mình cũng như không bao giờ chấp nhận một ý thức chịu thua mang nhiều mặc cảm tự ti đối với mọi người...".
(Trích “Tinh hoa xử thế", Lâm Ngũ Đường, Ngữ văn 7, tập hai, NXB Giáo dục, 2015, tr.70-71)
Xác định phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong đoạn trích trên.
Phương thức biểu đạt chính: tự sự
Phương thức biểu đạt chính: nghị luận
Phương thức biểu đạt chính: biểu cảm
Phương thức biểu đạt chính: thuyết minh
Một nhà nghiên cứu thực hiện thí nghiệm sau. Ông đưa hai người – một người ngốc nghếch ốm yếu và một người thông minh cường tráng - đến một vùng đất. Sau đó, ông nói hai người cùng đào giếng để tìm nguồn nước.
Chàng ngốc không suy nghĩ gì mà liên cầm cuốc lên và bắt đầu đào. Còn người thông minh dự đoán và lựa chọn phần đất có thể có nước. Hai tiếng sau, cả hai đều đào được hai mét nhưng vẫn chưa thấy nước. Người thông minh nghĩ mình đã chọn sai nên liền tìm một vị trí khác để đào. Chàng ngốc tiếp tục kiên nhẫn đào phần đất của mình. Hai tiếng sau, anh đào được thêm một mét nữa, còn người thông minh đào được hai mét ở chổ mới.
Một lúc sau, người thông minh lại cảm thấy dường như mình đang đào sai chỗ nên tìm một mảnh đất khác. Hai tiếng nữa lại trôi qua, chàng ngốc đào được thêm nửa mét nữa, còn người thông minh chuyển sang chỗ mới và đào được hai mét. Cả hai đều chưa thấy nước. Người thông minh cho rằng vùng đất này không có nước nên bỏ cuộc. Trong khi đó, chàng ngốc vẫn tiếp tục đào và cuối cùng anh đã tìm thấy nguồn nước.
Kết quả là chàng ngốc đã chiến thắng người thông minh.
(Theo Hạt giống tâm hồn, Tập 13, NXB Tổng hợp Thành phố Hồ Chí Minh, 2020, tr. 97-98)
Xác định phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản.
Phương thức biểu đạt chính: tự sự
Phương thức biểu đạt chính: miêu tả
Phương thức biểu đạt chính: miêu tả
Phương thức biểu đạt chính: thuyết minh
Cảm nhận sự vất vả, hy sinh thầm lặng của đội ngũ y, bác sĩ đang nỗ lực, căng mình chống dịch Covid-19, ca sĩ Nguyễn Phi Hùng đã sáng tác ca khúc “Bao la những trái tim hồng”. Lời bài hát như sau:
“Chờ ngày mai nắng lên
Em ngước lên nhìn trời
Gửi về nơi xa xôi
Ngày bão giông mong thấy ánh mặt trời
Nước mắt bao lần rơi
Bao đau thương không nói thành lời
Cầm tay nhau vượt qua đường xa
Mong ngày buồn rồi sẽ chóng qua
Yêu thương sẽ chữa lành vết thương
Mơ ngày mai nắng lên trên khắp quê hương
Cho đàn em thơ vui bước đến trường
Những vòng tay yêu thương sẽ không còn cách xa
Điệp khúc:
Và điều đẹp nhất là có những tấm lòng
Thắp lên hy vọng xua tan những đêm mùa đông
Vì tình yêu nguyện dâng hiến cho cuộc đời
Để thế giới mênh mông, không bao la bằng những trái tim hồng"
(Bao la những trái tim hồng, Nguyễn Phi Hùng - Nguồn https://nhạc.vn)
Xác định phương thức biểu đạt chính.
Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm
Phương thức biểu đạt chính: tự sự
Phương thức biểu đạt chính: miêu tả
Phương thức biểu đạt chính: nghị luận
Trang thơ đã khép lại nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng mãi như khơi gợi trong lòng chúng ta về một tình cảm cao đẹp của con người. Chính tình yêu thiên nhiên, khát vọng dâng hiến của Thanh Hải làm xao xuyến rung động biết bao trái tim người đọc. Bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” cứ nhẹ nhàng, thấm thía tự nhiên đi vào lòng người như một bài học sâu sắc về lẽ sống đẹp, cách ứng xử đầy nhân văn, tấm gương cao thượng trong sáng của Thanh Hải làm ta trân trọng, khâm phục và tự ngẫm phải sống sao cho xứng đáng với Tổ quốc, nhân dân.
Đây là nhiệm vụ gì?
mở bài
thân bài
kết bài
Trang thơ đã khép lại nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng mãi như khơi gợi trong lòng chúng ta về một tình cảm cao đẹp của con người. Chính................................, ....................................... của tác giả ..............làm xao xuyến rung động biết bao trái tim người đọc. Bài thơ “..........................................................................” cứ nhẹ nhàng, thấm thía tự nhiên đi vào lòng người như một bài học sâu sắc về ......................................................................... của tác giả .........................................làm ta trân trọng, khâm phục và tự ngẫm phải sống sao cho xứng đáng với Tổ quốc, nhân dân.
Đây là cấu trúc rỗng của nhiệm vụ gì?
khái quát
mở bài
liên hệ
kết bài
Bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” ra đời khi Thanh Hải sắp vĩnh biệt cuộc đời nhưng những vần thơ ấy vẫn ngập tràn cảm xúc chân thành, tha thiết, thể hiện khát vọng mãnh liệt mong muốn được hiến dâng những gì tốt đẹp nhất cho cuộc đời và ngợi ca quê hương đất nước bằng điệu dân ca xứ Huế bình dị, ngọt ngào. Đặc sắc của bài thơ là thể thơ năm chữ giản dị, nhịp thơ nhẹ nhàng, xao xuyến, sự kết hợp độc đáo giữa các biện pháp điệp từ, ẩn dụ, những hình ảnh thơ đẹp, trong sáng giàu ý nghĩa như “con chim hót”, “một cảnh hoa”, “một nốt trầm xao xuyến”, “một mùa xuân nho nhỏ”... Bài thơ đã gieo vào lòng người đọc những rung động thiết tha, truyền cho người đọc niềm lạc quan, yêu đời, khát khao cống hiến vì những giá trị đẹp đẽ chung cho cộng đồng. Đúng như Lê Khánh Mai đã từng nhận xét: “Nhà thơ Thanh Hải đã gửi lại cho đời “Một mùa xuân nho nhỏ”, “một nốt trầm xao xuyến”, nhưng đó là mùa xuân còn mãi như ngọn lửa nhỏ sẽ mãi nhen lên, đó là một nốt trầm cứ vang ngân không dứt.”
Đây là nhiệm vụ nào?
mở bài
khái quát
đánh giá
kết bài
Bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” ra đời khi Thanh Hải sắp ........................................... nhưng những vần thơ ấy vẫn ngập tràn cảm xúc chân thành, tha thiết, thể hiện khát vọng mãnh liệt mong muốn được hiến dâng những gì tốt đẹp nhất cho cuộc đời và ngợi ca quê hương đất nước bằng điệu dân ca xứ Huế bình dị, ngọt ngào. Đặc sắc của bài thơ là thể thơ năm chữ giản dị, nhịp thơ nhẹ nhàng, xao xuyến, sự kết hợp độc đáo giữa các biện pháp điệp từ, ẩn dụ, những hình ảnh thơ đẹp, trong sáng giàu ý nghĩa như “con chim hót”, “một cảnh hoa”, “một nốt trầm xao xuyến”, “một mùa xuân nho nhỏ”... Bài thơ đã gieo vào lòng người đọc những rung động thiết tha, truyền cho người đọc niềm lạc quan, yêu đời, khát khao cống hiến vì những giá trị đẹp đẽ chung cho cộng đồng. Đúng như Lê Khánh Mai đã từng nhận xét: “Nhà thơ Thanh Hải đã gửi lại cho đời “Một mùa xuân nho nhỏ”, “một nốt trầm xao xuyến”, nhưng đó là mùa xuân còn mãi như ngọn lửa nhỏ sẽ mãi nhen lên, đó là một nốt trầm cứ vang ngân không dứt.”
Đây là nhiệm vụ nào?
chuyển đến nơi ở mới
vĩnh biệt cuộc đời
đi công tác xa
Bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” ra đời khi Thanh Hải sắp vĩnh biệt cuộc đời nhưng những vần thơ ấy vẫn ngập tràn cảm xúc chân thành, tha thiết, thể hiện khát vọng mãnh liệt mong muốn được hiến dâng những gì tốt đẹp nhất cho cuộc đời và ngợi ca quê hương đất nước bằng điệu dân ca xứ Huế bình dị, ngọt ngào. Đặc sắc của bài thơ là thể thơ năm chữ giản dị, nhịp thơ nhẹ nhàng, xao xuyến, sự kết hợp độc đáo giữa các biện pháp điệp từ, ẩn dụ, những hình ảnh thơ đẹp, trong sáng giàu ý nghĩa như “con chim hót”, “một cảnh hoa”, “một nốt trầm xao xuyến”, “một mùa xuân nho nhỏ”... Bài thơ đã gieo vào lòng người đọc những rung động thiết tha, truyền cho người đọc niềm lạc quan, yêu đời, khát khao cống hiến vì những giá trị đẹp đẽ chung cho cộng đồng. Đúng như Lê Khánh Mai đã từng nhận xét: “Nhà thơ Thanh Hải đã gửi lại cho đời “Một mùa xuân nho nhỏ”, “một nốt trầm xao xuyến”, nhưng đó là mùa xuân còn mãi như ngọn lửa nhỏ sẽ mãi nhen lên, đó là một nốt trầm cứ vang ngân không dứt.”
Đâu là những nét đặc sắc nghệ thuật được khái quát trong đoạn văn trên?
thể thơ năm chữ giản dị
nhịp thơ nhẹ nhàng, xao xuyến
sự kết hợp độc đáo giữa các biện pháp điệp từ, ẩn dụ
những hình ảnh thơ đẹp, trong sáng giàu ý nghĩa
Tôi vẫn còn nhớ những tiếng thơ cuối cùng Tố Hữu viết để khép lại một cuộc đời đầy ánh sáng của
mình:
“Tạm biệt đời ta yêu quý nhất/ Còn mấy vần thơ một nắm tro/ Thơ gửi bạn đường tro bón đất/ Sống là cho, chết cũng là cho”
Không chỉ riêng Tố Hữu, bất cứ ai may mắn được sinh ra trong cuộc đời này khi trải qua những năm tháng được sống mới cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa là khi ta biết cống hiến, biết hy sinh vì lý tưởng sống lớn lao ta theo đuổi. Và trong những khoảnh khắc cuối của cuộc đời, có lẽ ta sẽ càng thấm thía hơn lối sống “cho đi” ấy. Cũng giống như Tố Hữu, Thanh Hải – nhà thơ thân yêu của xứ Huế mộng mơ trong những tháng ngày cuối cùng của cuộc đời mình, hàng ngày ngồi bên cửa sổ phòng bệnh, màu biếc của hoa đang nhú bên ngoài và vài tiếng chim bất chợt cứ gợn trong mắt, âm vang bên tai nhà thơ. Tất cả những hình ảnh ấy dường như đang thành vần thành điệu cất thành tiếng thơ sâu lắng, ngọt ngào: “Mùa xuân nho nhỏ”.
Đâu là phần dẫn dắt trong mở bài gián tiếp trên?
“Tạm biệt đời ta yêu quý nhất/ Còn mấy vần thơ một nắm tro/ Thơ gửi bạn đường tro bón đất/ Sống là cho, chết cũng là cho”
Không chỉ riêng Tố Hữu, bất cứ ai may mắn được sinh ra trong cuộc đời này khi trải qua những năm tháng được sống mới cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa là khi ta biết cống hiến, biết hy sinh vì lý tưởng sống lớn lao ta theo đuổi.
Và trong những khoảnh khắc cuối của cuộc đời, có lẽ ta sẽ càng thấm thía hơn lối sống “cho đi” ấy.
Cũng giống như Tố Hữu, Thanh Hải – nhà thơ thân yêu của xứ Huế mộng mơ trong những tháng ngày cuối cùng của cuộc đời mình, hàng ngày ngồi bên cửa sổ phòng bệnh, màu biếc của hoa đang nhú bên ngoài và vài tiếng chim bất chợt cứ gợn trong mắt, âm vang bên tai nhà thơ.
Tất cả những hình ảnh ấy dường như đang thành vần thành điệu cất thành tiếng thơ sâu lắng, ngọt ngào: “Mùa xuân nho nhỏ”.
“Tạm biệt đời ta yêu quý nhất/ Còn mấy vần thơ một nắm tro/ Thơ gửi bạn đường tro bón đất/ Sống là cho, chết cũng là cho”
Không chỉ riêng Tố Hữu, bất cứ ai may mắn được sinh ra trong cuộc đời này khi trải qua những năm tháng được sống mới cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa là khi ta biết cống hiến, biết hy sinh vì lý tưởng sống lớn lao ta theo đuổi. Và trong những khoảnh khắc cuối của cuộc đời, có lẽ ta sẽ càng thấm thía hơn lối sống “cho đi” ấy. Cũng giống như Tố Hữu, Thanh Hải – nhà thơ thân yêu của xứ Huế mộng mơ trong những tháng ngày cuối cùng của cuộc đời mình, hàng ngày ngồi bên cửa sổ phòng bệnh, màu biếc của hoa đang nhú bên ngoài và vài tiếng chim bất chợt cứ gợn trong mắt, âm vang bên tai nhà thơ. Tất cả những hình ảnh ấy dường như đang thành vần thành điệu cất thành tiếng thơ sâu lắng, ngọt ngào: “Mùa xuân nho nhỏ”.
Đâu là phần giới thiệu tác giả, tác phẩm vấn đề nghị luận phạm vi dẫn chứng trong mở bài gián tiếp trên?
“Tạm biệt đời ta yêu quý nhất/ Còn mấy vần thơ một nắm tro/ Thơ gửi bạn đường tro bón đất/ Sống là cho, chết cũng là cho”
Không chỉ riêng Tố Hữu, bất cứ ai may mắn được sinh ra trong cuộc đời này khi trải qua những năm tháng được sống mới cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa là khi ta biết cống hiến, biết hy sinh vì lý tưởng sống lớn lao ta theo đuổi.
Và trong những khoảnh khắc cuối của cuộc đời, có lẽ ta sẽ càng thấm thía hơn lối sống “cho đi” ấy.
Cũng giống như Tố Hữu, Thanh Hải – nhà thơ thân yêu của xứ Huế mộng mơ trong những tháng ngày cuối cùng của cuộc đời mình, hàng ngày ngồi bên cửa sổ phòng bệnh, màu biếc của hoa đang nhú bên ngoài và vài tiếng chim bất chợt cứ gợn trong mắt, âm vang bên tai nhà thơ.
Tất cả những hình ảnh ấy dường như đang thành vần thành điệu cất thành tiếng thơ sâu lắng, ngọt ngào: “Mùa xuân nho nhỏ”.
Nhà thơ Thanh Hải – người con xứ Huế - là một trong những cây bút có công xây dựng nền văn học cách mạng ở miền Nam từ những ngày đầu, nổi bật với hồn thơ chân chất, bình dị, đôn hậu và chân thành. Bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” được Thanh Hải sáng tác vào tháng 11/1980, khi ông đnag nằm trên giường bệnh và không lâu sau đó, nhà thơ đã qua đời. Lúc này, đất nước đã thống nhất, đang xây dựng cuộc sống mới với muôn ngàn khó khăn, thủ thách. Tuy nhiên, từ nhan đề cho đến những hình ảnh thơ, “Mùa xuân nho nhỏ” đều tràn đầy niềm tin và sự lạc quan. Mạch cảm xúc đi từ những rung động thiết tha trước mùa xuân của thiên nhiên đến phút lắng lòng cảm nhận một mùa xuân đất nước để rồi bộc lộ mãnh liệt một ước nguyện chân thành và cuối cùng kết đọng nơi những vần thơ ngợi ca quê hương đất nước. Đặc biệt, ba khổ thơ cuối bài đã bộc lộ tâm nguyện rất đỗi chân thành mà vô cùng sâu sắc của tác giả Thanh Hải, ông mong muốn được cống hiến những gì tốt đẹp nhất để cùng với mọi người làm nên mùa xuân lớn của dân tộc.
Trong luận điểm khái quát trên, đâu là hoàn cảnh sáng tác hẹp, đâu là bối cảnh lịch sử khi tác phẩm ra đời?
Bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” được Thanh Hải sáng tác vào tháng 11/1980, khi ông đnag nằm trên giường bệnh và không lâu sau đó, nhà thơ đã qua đời.
Lúc này, đất nước đã thống nhất, đang xây dựng cuộc sống mới với muôn ngàn khó khăn, thủ thách.
Mạch cảm xúc đi từ những rung động thiết tha trước mùa xuân của thiên nhiên đến phút lắng lòng cảm nhận một mùa xuân đất nước để rồi bộc lộ mãnh liệt một ước nguyện chân thành và cuối cùng kết đọng nơi những vần thơ ngợi ca quê hương đất nước.
Đặc biệt, ba khổ thơ cuối bài đã bộc lộ tâm nguyện rất đỗi chân thành mà vô cùng sâu sắc của tác giả Thanh Hải, ông mong muốn được cống hiến những gì tốt đẹp nhất để cùng với mọi người làm nên mùa xuân lớn của dân tộc.
Nhà thơ Thanh Hải – người con xứ Huế - là một trong những cây bút có công xây dựng nền văn học cách mạng ở miền Nam từ những ngày đầu, nổi bật với hồn thơ chân chất, bình dị, đôn hậu và chân thành. Bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” được Thanh Hải sáng tác vào tháng 11/1980, khi ông đang nằm trên giường bệnh và không lâu sau đó, nhà thơ đã qua đời. Lúc này, đất nước đã thống nhất, đang xây dựng cuộc sống mới với muôn ngàn khó khăn, thủ thách. Tuy nhiên, từ nhan đề cho đến những hình ảnh thơ, “Mùa xuân nho nhỏ” đều tràn đầy niềm tin và sự lạc quan. Mạch cảm xúc đi từ những rung động thiết tha trước mùa xuân của thiên nhiên đến phút lắng lòng cảm nhận một mùa xuân đất nước để rồi bộc lộ mãnh liệt một ước nguyện chân thành và cuối cùng kết đọng nơi những vần thơ ngợi ca quê hương đất nước. Đặc biệt, ba khổ thơ cuối bài đã bộc lộ tâm nguyện rất đỗi chân thành mà vô cùng sâu sắc của tác giả Thanh Hải, ông mong muốn được cống hiến những gì tốt đẹp nhất để cùng với mọi người làm nên mùa xuân lớn của dân tộc.
Trong luận điểm khái quát trên, đâu là câu văn khái quát về mạch cảm xúc của tác phẩm?
Nhà thơ Thanh Hải – người con xứ Huế - là một trong những cây bút có công xây dựng nền văn học cách mạng ở miền Nam từ những ngày đầu, nổi bật với hồn thơ chân chất, bình dị, đôn hậu và chân thành.
Bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” được Thanh Hải sáng tác vào tháng 11/1980, khi ông đang nằm trên giường bệnh và không lâu sau đó, nhà thơ đã qua đời.
Mạch cảm xúc đi từ những rung động thiết tha trước mùa xuân của thiên nhiên đến phút lắng lòng cảm nhận một mùa xuân đất nước để rồi bộc lộ mãnh liệt một ước nguyện chân thành và cuối cùng kết đọng nơi những vần thơ ngợi ca quê hương đất nước.
Đặc biệt, ba khổ thơ cuối bài đã bộc lộ tâm nguyện rất đỗi chân thành mà vô cùng sâu sắc của tác giả Thanh Hải, ông mong muốn được cống hiến những gì tốt đẹp nhất để cùng với mọi người làm nên mùa xuân lớn của dân tộc.
Nhà thơ Thanh Hải – người con xứ Huế - là một trong những cây bút có công xây dựng nền văn học cách mạng ở miền Nam từ những ngày đầu, nổi bật với hồn thơ chân chất, bình dị, đôn hậu và chân thành. Bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” được Thanh Hải sáng tác vào tháng 11/1980, khi ông đang nằm trên giường bệnh và không lâu sau đó, nhà thơ đã qua đời. Lúc này, đất nước đã thống nhất, đang xây dựng cuộc sống mới với muôn ngàn khó khăn, thủ thách. Tuy nhiên, từ nhan đề cho đến những hình ảnh thơ, “Mùa xuân nho nhỏ” đều tràn đầy niềm tin và sự lạc quan. Mạch cảm xúc đi từ những rung động thiết tha trước mùa xuân của thiên nhiên đến phút lắng lòng cảm nhận một mùa xuân đất nước để rồi bộc lộ mãnh liệt một ước nguyện chân thành và cuối cùng kết đọng nơi những vần thơ ngợi ca quê hương đất nước. Đặc biệt, ba khổ thơ cuối bài đã bộc lộ tâm nguyện rất đỗi chân thành mà vô cùng sâu sắc của tác giả Thanh Hải, ông mong muốn được cống hiến những gì tốt đẹp nhất để cùng với mọi người làm nên mùa xuân lớn của dân tộc.
Trong luận điểm khái quát trên, đâu là câu văn khái quát về vấn đề nghị luận và phạm vi dẫn chứng?
Nhà thơ Thanh Hải – người con xứ Huế - là một trong những cây bút có công xây dựng nền văn học cách mạng ở miền Nam từ những ngày đầu, nổi bật với hồn thơ chân chất, bình dị, đôn hậu và chân thành.
Mạch cảm xúc đi từ những rung động thiết tha trước mùa xuân của thiên nhiên đến phút lắng lòng cảm nhận một mùa xuân đất nước để rồi bộc lộ mãnh liệt một ước nguyện chân thành và cuối cùng kết đọng nơi những vần thơ ngợi ca quê hương đất nước.
Bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” được Thanh Hải sáng tác vào tháng 11/1980, khi ông đang nằm trên giường bệnh và không lâu sau đó, nhà thơ đã qua đời.
Đặc biệt, ba khổ thơ cuối bài đã bộc lộ tâm nguyện rất đỗi chân thành mà vô cùng sâu sắc của tác giả Thanh Hải, ông mong muốn được cống hiến những gì tốt đẹp nhất để cùng với mọi người làm nên mùa xuân lớn của dân tộc.
Mở đầu bài thơ là dòng cảm xúc dạt dào của tác giả trước mùa xuân tươi đẹp của thiên nhiên xứ
Huế:
“Mọc giữa dòng sông xanh/ Một bông hoa tím biếc/
Ơi con chim chiền chiện /Hót chi mà vang trời/ Từng giọt long lanh rơi /Tôi đưa tay tôi hứng”
Bức tranh mùa xuân xứ Huế được mở ra trong một không gian bao la với sắc màu tươi tắn của dòng sông xanh êm đềm, của bông hoa tím biếc vươn lên đầy kiêu hãnh. Mùa xanh của nước hòa hợp với sắc tím biếc của hoa tạo nên bức tranh xuân dịu dàng mà đằm thắm rất đặc trưng của xứ Huế thơ mộng. Động từ “mọc” được đảo lên vị trí đầu câu còn cho ta thấy sức sống mạnh mẽ của tạo vật khi xuân về. Và không gian mùa xuân như bừng lên bởi tiếng hót trong trẻo, cao vút của chim chiền chiện khiến nhà thơ như ngỡ ngàng, bối rối cất tiếng hỏi thân thương: “Ơi con chim chiền chiện / Hót chi mà vang trời”. Tiếng hót của chim vang lên nhưng không tan biến trong không trung mà lắng đọng thành từng giọt, từng giọt, “từng giọt long lanh rơi” để rồi nhà thơ trân trọng nâng nui: “Tôi đưa tay tôi hứng”. Hình ảnh giọt long lanh là sự liên tưởng đầy chất thơ gợi sự say sưa ngây ngất của thi nhân. Với nghệ thuật ẩn dụ chuyển đổi cảm giác thì tiếng chim ấy – vốn là âm thanh vô hình – giờ đây lại trở thành cái hữu hình có trọng lượng, có hình khối, long lanh và đầy màu sắc. Nhà thơ hứng giọt tiếng chim, giọt mưa xuân hay chính là đang hứng lấy vẻ đẹp của đất trời độ xuân sang? Có thể thấy, chỉ với sáu câu thơ, nhà thơ Thanh Hải đã tạo nên một bức tranh xuân tươi tắn, rộn rã, tràn trề nhựa sống.
Bức tranh thiên nhiên miền nào trở thành dòng cảm xúc mở đầu bài thơ?
Mở đầu bài thơ là dòng cảm xúc dạt dào của tác giả trước mùa xuân tươi đẹp của thiên nhiên miền biển
Mở đầu bài thơ là dòng cảm xúc dạt dào của tác giả trước mùa xuân tươi đẹp của thiên nhiên Nam Bộ
Mở đầu bài thơ là dòng cảm xúc dạt dào của tác giả trước mùa xuân tươi đẹp của thiên nhiên miền Bắc
Mở đầu bài thơ là dòng cảm xúc dạt dào của tác giả trước mùa xuân tươi đẹp của thiên nhiên xứ
Huế
Mở đầu bài thơ là dòng cảm xúc dạt dào của tác giả trước mùa xuân tươi đẹp của thiên nhiên xứ
Huế:
“Mọc giữa dòng sông xanh/ Một bông hoa tím biếc/
Ơi con chim chiền chiện /Hót chi mà vang trời/ Từng giọt long lanh rơi /Tôi đưa tay tôi hứng”
Bức tranh mùa xuân xứ Huế được mở ra trong một không gian bao la với sắc màu tươi tắn của dòng sông xanh êm đềm, của bông hoa tím biếc vươn lên đầy kiêu hãnh. Mùa xanh của nước hòa hợp với sắc tím biếc của hoa tạo nên bức tranh xuân dịu dàng mà đằm thắm rất đặc trưng của xứ Huế thơ mộng. Động từ “mọc” được đảo lên vị trí đầu câu còn cho ta thấy sức sống mạnh mẽ của tạo vật khi xuân về. Và không gian mùa xuân như bừng lên bởi tiếng hót trong trẻo, cao vút của chim chiền chiện khiến nhà thơ như ngỡ ngàng, bối rối cất tiếng hỏi thân thương: “Ơi con chim chiền chiện / Hót chi mà vang trời”. Tiếng hót của chim vang lên nhưng không tan biến trong không trung mà lắng đọng thành từng giọt, từng giọt, “từng giọt long lanh rơi” để rồi nhà thơ trân trọng nâng nui: “Tôi đưa tay tôi hứng”. Hình ảnh giọt long lanh là sự liên tưởng đầy chất thơ gợi sự say sưa ngây ngất của thi nhân. Với nghệ thuật .................................................. thì tiếng chim ấy – vốn là âm thanh vô hình – giờ đây lại trở thành cái hữu hình có trọng lượng, có hình khối, long lanh và đầy màu sắc. Nhà thơ hứng giọt tiếng chim, giọt mưa xuân hay chính là đang hứng lấy vẻ đẹp của đất trời độ xuân sang? Có thể thấy, chỉ với sáu câu thơ, nhà thơ Thanh Hải đã tạo nên một bức tranh xuân tươi tắn, rộn rã, tràn trề nhựa sống.
Bức tranh thiên nhiên miền nào trở thành dòng cảm xúc mở đầu bài thơ?
so sánh
ẩn dụ chuyển đổi cảm giác
hoán dụ
điệp từ
Mở đầu bài thơ là dòng cảm xúc dạt dào của tác giả trước mùa xuân tươi đẹp của thiên nhiên xứ
Huế:
Mọc giữa dòng sông xanh/ Một bông hoa tím biếc
Ơi con chim chiền chiện/ Hót chi mà vang trời/ Từng giọt long lanh rơi /Tôi đưa tay tôi hứng”
Bức tranh mùa xuân xứ Huế được mở ra trong một không gian bao la với sắc màu tươi tắn của dòng sông xanh êm đềm, của bông hoa tím biếc vươn lên đầy kiêu hãnh. ...................................... hòa hợp với ......................................................tạo nên bức tranh xuân dịu dàng mà đằm thắm rất đặc trưng của xứ Huế thơ mộng. Động từ “mọc” được đảo lên vị trí đầu câu còn cho ta thấy sức sống mạnh mẽ của tạo vật khi xuân về. Và không gian mùa xuân như bừng lên bởi tiếng hót trong trẻo, cao vút của chim chiền chiện khiến nhà thơ như ngỡ ngàng, bối rối cất tiếng hỏi thân thương: “Ơi con chim chiền chiện / Hót chi mà vang trời”. Tiếng hót của chim vang lên nhưng không tan biến trong không trung mà lắng đọng thành từng giọt, từng giọt, “từng giọt long lanh rơi” để rồi nhà thơ trân trọng nâng nui: “Tôi đưa tay tôi hứng”. Hình ảnh giọt long lanh là sự liên tưởng đầy chất thơ gợi sự say sưa ngây ngất của thi nhân. Với nghệ thuật ẩn dụ chuyển đổi cảm giác thì tiếng chim ấy – vốn là âm thanh vô hình – giờ đây lại trở thành cái hữu hình có trọng lượng, có hình khối, long lanh và đầy màu sắc. Nhà thơ hứng giọt tiếng chim, giọt mưa xuân hay chính là đang hứng lấy vẻ đẹp của đất trời độ xuân sang? Có thể thấy, chỉ với sáu câu thơ, nhà thơ Thanh Hải đã tạo nên một bức tranh xuân tươi tắn, rộn rã, tràn trề nhựa sống.
Màu xanh của nước
sắc tím biếc của hoa
Màu xanh của lá
sắc tím biếc của mây
Mở đầu bài thơ là dòng cảm xúc dạt dào của tác giả trước mùa xuân tươi đẹp của thiên nhiên xứ
Huế:
“Mọc giữa dòng sông xanh/ Một bông hoa tím biếc/
Ơi con chim chiền chiện /Hót chi mà vang trời/ Từng giọt long lanh rơi /Tôi đưa tay tôi hứng”
Bức tranh mùa xuân xứ Huế được mở ra trong một không gian bao la với sắc màu tươi tắn của dòng sông xanh êm đềm, của bông hoa tím biếc vươn lên đầy kiêu hãnh. Mùa xanh của nước hòa hợp với sắc tím biếc của hoa tạo nên bức tranh xuân dịu dàng mà đằm thắm rất đặc trưng của xứ Huế thơ mộng. ..........................................“mọc” được đảo lên vị trí đầu câu còn cho ta thấy sức sống mạnh mẽ của tạo vật khi xuân về. Và không gian mùa xuân như bừng lên bởi tiếng hót trong trẻo, cao vút của chim chiền chiện khiến nhà thơ như ngỡ ngàng, bối rối cất tiếng hỏi thân thương: “Ơi con chim chiền chiện / Hót chi mà vang trời”. Tiếng hót của chim vang lên nhưng không tan biến trong không trung mà lắng đọng thành từng giọt, từng giọt, “từng giọt long lanh rơi” để rồi nhà thơ trân trọng nâng nui: “Tôi đưa tay tôi hứng”. Hình ảnh giọt long lanh là sự liên tưởng đầy chất thơ gợi sự say sưa ngây ngất của thi nhân. Với nghệ thuật ẩn dụ chuyển đổi cảm giác thì tiếng chim ấy – vốn là âm thanh vô hình – giờ đây lại trở thành cái hữu hình có trọng lượng, có hình khối, long lanh và đầy màu sắc. Nhà thơ hứng giọt tiếng chim, giọt mưa xuân hay chính là đang hứng lấy vẻ đẹp của đất trời độ xuân sang? Có thể thấy, chỉ với sáu câu thơ, nhà thơ Thanh Hải đã tạo nên một bức tranh xuân tươi tắn, rộn rã, tràn trề nhựa sống.
Động từ
Danh từ
Tính từ
Thán từ
Mở đầu bài thơ là dòng cảm xúc dạt dào của tác giả trước mùa xuân tươi đẹp của thiên nhiên xứ
Huế:
“Mọc giữa dòng sông xanh/ Một bông hoa tím biếc/
Ơi con chim chiền chiện /Hót chi mà vang trời/ Từng giọt long lanh rơi /Tôi đưa tay tôi hứng”
Bức tranh mùa xuân xứ Huế được mở ra trong một........................................................................... với sắc màu tươi tắn của dòng sông xanh êm đềm, của bông hoa tím biếc vươn lên đầy kiêu hãnh. Mùa xanh của nước hòa hợp với sắc tím biếc của hoa tạo nên bức tranh xuân dịu dàng mà đằm thắm rất đặc trưng của xứ Huế thơ mộng. Động từ “mọc” được đảo lên vị trí đầu câu còn cho ta thấy sức sống mạnh mẽ của tạo vật khi xuân về. Và không gian mùa xuân như bừng lên bởi tiếng hót trong trẻo, cao vút của chim chiền chiện khiến nhà thơ như ngỡ ngàng, bối rối cất tiếng hỏi thân thương: “Ơi con chim chiền chiện / Hót chi mà vang trời”. Tiếng hót của chim vang lên nhưng không tan biến trong không trung mà lắng đọng thành từng giọt, từng giọt, “từng giọt long lanh rơi” để rồi nhà thơ trân trọng nâng nui: “Tôi đưa tay tôi hứng”. Hình ảnh giọt long lanh là sự liên tưởng đầy chất thơ gợi sự say sưa ngây ngất của thi nhân. Với nghệ thuật ẩn dụ chuyển đổi cảm giác thì tiếng chim ấy – vốn là âm thanh vô hình – giờ đây lại trở thành cái hữu hình có trọng lượng, có hình khối, long lanh và đầy màu sắc. Nhà thơ hứng giọt tiếng chim, giọt mưa xuân hay chính là đang hứng lấy vẻ đẹp của đất trời độ xuân sang? Có thể thấy, chỉ với sáu câu thơ, nhà thơ Thanh Hải đã tạo nên một bức tranh xuân tươi tắn, rộn rã, tràn trề nhựa sống.
không gian gần gũi
không gian bao la
không gian nhỏ hẹp
không gian ấm áp
“Mọc giữa dòng sông xanh/ Một bông hoa tím biếc/
Ơi con chim chiền chiện /Hót chi mà vang trời/ Từng giọt long lanh rơi /Tôi đưa tay tôi hứng”
Bức tranh mùa xuân xứ Huế được mở ra trong một không gian bao la với sắc màu tươi tắn của dòng sông xanh êm đềm, của bông hoa tím biếc vươn lên đầy kiêu hãnh. Mùa xanh của nước hòa hợp với sắc tím biếc của hoa tạo nên bức tranh xuân dịu dàng mà đằm thắm rất đặc trưng của xứ Huế thơ mộng. Động từ “mọc” được đảo lên vị trí đầu câu còn cho ta thấy sức sống mạnh mẽ của tạo vật khi xuân về. Và không gian mùa xuân như bừng lên bởi tiếng hót trong trẻo, cao vút của chim chiền chiện khiến nhà thơ như ngỡ ngàng, bối rối cất tiếng hỏi thân thương của .......................................: “Ơi con chim chiền chiện / Hót chi mà vang trời”. Tiếng hót của chim vang lên nhưng không tan biến trong không trung mà lắng đọng thành từng giọt, từng giọt, “từng giọt long lanh rơi” để rồi nhà thơ trân trọng nâng nui: “Tôi đưa tay tôi hứng”. Hình ảnh giọt long lanh là sự liên tưởng đầy chất thơ gợi sự say sưa ngây ngất của thi nhân. Với nghệ thuật ẩn dụ chuyển đổi cảm giác thì tiếng chim ấy – vốn là âm thanh vô hình – giờ đây lại trở thành cái hữu hình có trọng lượng, có hình khối, long lanh và đầy màu sắc. Nhà thơ hứng giọt tiếng chim, giọt mưa xuân hay chính là đang hứng lấy vẻ đẹp của đất trời độ xuân sang? Có thể thấy, chỉ với sáu câu thơ, nhà thơ Thanh Hải đã tạo nên một bức tranh xuân tươi tắn, rộn rã, tràn trề nhựa sống.
phép liệt kê
phép hoán dụ
phép ẩn dụ
phép nhân hóa
Mở đầu bài thơ là dòng cảm xúc dạt dào của tác giả trước mùa xuân tươi đẹp của thiên nhiên xứ
Huế:
“Mọc giữa dòng sông xanh/ Một bông hoa tím biếc/
Ơi con chim chiền chiện /Hót chi mà vang trời/ Từng giọt long lanh rơi /Tôi đưa tay tôi hứng”
Bức tranh mùa xuân xứ Huế được mở ra trong một không gian bao la với sắc màu tươi tắn của dòng sông xanh êm đềm, của bông hoa tím biếc vươn lên đầy kiêu hãnh. Mùa xanh của nước hòa hợp với sắc tím biếc của hoa tạo nên bức tranh xuân dịu dàng mà đằm thắm rất đặc trưng của xứ Huế thơ mộng. Động từ “mọc” được đảo lên vị trí đầu câu còn cho ta thấy sức sống mạnh mẽ của tạo vật khi xuân về. Và không gian mùa xuân như bừng lên bởi tiếng hót trong trẻo, cao vút của chim chiền chiện khiến nhà thơ như ngỡ ngàng, bối rối cất tiếng hỏi thân thương: “Ơi con chim chiền chiện / Hót chi mà vang trời”. Tiếng hót của chim vang lên nhưng không tan biến trong không trung mà lắng đọng thành từng giọt, từng giọt, “từng giọt long lanh rơi” để rồi nhà thơ trân trọng nâng nui: “Tôi đưa tay tôi hứng”. Hình ảnh giọt long lanh là sự liên tưởng đầy chất thơ gợi sự say sưa ngây ngất của thi nhân. Với nghệ thuật ẩn dụ chuyển đổi cảm giác thì tiếng chim ấy – vốn là âm thanh vô hình – giờ đây lại trở thành cái hữu hình có trọng lượng, có hình khối, long lanh và đầy màu sắc. Nhà thơ hứng giọt tiếng chim, giọt mưa xuân hay chính là đang hứng lấy vẻ đẹp của đất trời độ xuân sang? Có thể thấy, chỉ với sáu câu thơ, nhà thơ Thanh Hải đã tạo nên một bức tranh xuân tươi tắn, rộn rã, tràn trề nhựa sống.
Tác dụng của phép ẩn dụ chuyển đổi cảm giác trong khổ thơ trên là gì?
tiếng chim– vốn là âm thanh vô hình – giờ đây lại trở thành cái hữu hình có trọng lượng, có hình khối, long lanh và đầy màu sắc.
Nhà thơ hứng giọt tiếng chim, giọt mưa xuân hay chính là đang hứng lấy vẻ đẹp của đất trời độ xuân sang?
sức sống mạnh mẽ của tạo vật khi xuân về
bức tranh xuân dịu dàng mà đằm thắm
Mở đầu bài thơ là dòng cảm xúc dạt dào của tác giả trước mùa xuân tươi đẹp của thiên nhiên xứ
Huế:
“Mọc giữa dòng sông xanh/ Một bông hoa tím biếc/
Ơi con chim chiền chiện /Hót chi mà vang trời/ Từng giọt long lanh rơi /Tôi đưa tay tôi hứng”
Bức tranh mùa xuân xứ Huế được mở ra trong một không gian bao la với sắc màu tươi tắn của dòng sông xanh êm đềm, của bông hoa tím biếc vươn lên đầy kiêu hãnh. Mùa xanh của nước hòa hợp với sắc tím biếc của hoa tạo nên bức tranh xuân dịu dàng mà đằm thắm rất đặc trưng của xứ Huế thơ mộng. Động từ “mọc” được đảo lên vị trí đầu câu còn cho ta thấy sức sống mạnh mẽ của tạo vật khi xuân về. Và không gian mùa xuân như bừng lên bởi tiếng hót trong trẻo, cao vút của chim chiền chiện khiến nhà thơ như ngỡ ngàng, bối rối cất tiếng hỏi thân thương: “Ơi con chim chiền chiện / Hót chi mà vang trời”. Tiếng hót của chim vang lên nhưng không tan biến trong không trung mà lắng đọng thành từng giọt, từng giọt, “từng giọt long lanh rơi” để rồi nhà thơ trân trọng nâng niu: “Tôi đưa tay tôi hứng”. Hình ảnh giọt long lanh là sự liên tưởng đầy chất thơ gợi sự say sưa ngây ngất của thi nhân. Với nghệ thuật ẩn dụ chuyển đổi cảm giác thì tiếng chim ấy – vốn là âm thanh vô hình – giờ đây lại trở thành cái hữu hình có trọng lượng, có hình khối, long lanh và đầy màu sắc. Nhà thơ hứng giọt tiếng chim, giọt mưa xuân hay chính là đang hứng lấy vẻ đẹp của đất trời độ xuân sang? Có thể thấy, chỉ với sáu câu thơ, nhà thơ Thanh Hải đã tạo nên một bức tranh xuân tươi tắn, rộn rã, tràn trề nhựa sống.
Tác dụng của việc đảo động từ "mọc" lên đầu câu thơ là gì?
cho ta thấy sức sống mạnh mẽ của tạo vật khi thu về.
cho ta thấy sức sống mạnh mẽ của tạo vật khi xuân về
cho ta thấy sức sống mạnh mẽ của tạo vật khi mùa hè đến
cho ta thấy sức sống mạnh mẽ của tạo vật khi đông qua
Mở đầu bài thơ là dòng cảm xúc dạt dào của tác giả trước mùa xuân tươi đẹp của thiên nhiên xứ
Huế:
“Mọc giữa dòng sông xanh /Một bông hoa tím biếc
Ơi con chim chiền chiện/ Hót chi mà vang trời /Từng giọt long lanh rơi /Tôi đưa tay tôi hứng”
Bức tranh mùa xuân xứ Huế được mở ra trong một không gian bao la với sắc màu tươi tắn của dòng sông xanh êm đềm, của bông hoa tím biếc vươn lên đầy kiêu hãnh. Mùa xanh của nước hòa hợp với sắc tím biếc của hoa tạo nên bức tranh xuân dịu dàng mà đằm thắm rất đặc trưng của xứ Huế thơ mộng. Động từ “mọc” được đảo lên vị trí đầu câu còn cho ta thấy sức sống mạnh mẽ của tạo vật khi xuân về. Và không gian mùa xuân như bừng lên bởi tiếng hót trong trẻo, cao vút của chim chiền chiện khiến nhà thơ như ngỡ ngàng, bối rối cất tiếng hỏi thân thương: “Ơi con chim chiền chiện / Hót chi mà vang trời”. Tiếng hót của chim vang lên nhưng không tan biến trong không trung mà lắng đọng thành từng giọt, từng giọt, “từng giọt long lanh rơi” để rồi nhà thơ trân trọng nâng nui: “Tôi đưa tay tôi hứng”. Hình ảnh giọt long lanh là sự liên tưởng đầy chất thơ gợi sự say sưa ngây ngất của thi nhân. Với nghệ thuật ẩn dụ chuyển đổi cảm giác thì tiếng chim ấy – vốn là âm thanh vô hình – giờ đây lại trở thành cái hữu hình có trọng lượng, có hình khối, long lanh và đầy màu sắc. Nhà thơ hứng giọt tiếng chim, giọt mưa xuân hay chính là đang hứng lấy vẻ đẹp của đất trời độ xuân sang? Có thể thấy, chỉ với sáu câu thơ, nhà thơ Thanh Hải đã tạo nên một bức tranh xuân ..............................................................................................
trang trọng
tràn trề nhựa sống
rộn rã
tươi tắn
Từ bức tranh xuân xinh xắn của xứ Huế, nhà thơ Thanh Hải đưa ta đến với hình ảnh một đất nước vào
xuân:
“Mùa xuân người cầm súng/ Lộc giắt đầy trên lưng/ Mùa xuân người ra đồng/ Lộc trải dài nương mạ
Tất cả như hối hả /Tất cả như xôn xao”
Trong bức tranh đất nước vào xuân, nhà thơ có nhắc tới hai đối tượng là người cầm súng ra trận và người ra đồng. Họ là hai lực lượng tiêu biểu trong công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước. Sau năm năm, miền Nam được giải phóng, đất nước được thống nhất, bao vết thương chiến tranh còn chưa lành. Đất nước trông chờ và mong đợi sự cống hiến của mỗi người trong từng nhiệm vụ. Từ “lộc” trong đoạn thơ vừa là chồi non, lộc biếc trên vành lá ngụy trang của người chiến sĩ, trên tay người ra đồng cừa ang ý nghĩa tượng trưng cho sức sống, cho tương lai nhiều may mắn, thành quả tốt đẹp. Ý thơ vô cùng sâu sắc! Đúng là những người lính ra trận đã phải hi sinh bao xương máu vì Tổ quốc. Những người nông dân nơi đồng ruộng đã góp cho Tổ quốc những giọt mồ hôi, nước mắt vất vả. Máu và mồ hôi của nhân dân đã góp phần tô thắm và giữ lấy mùa xuân mãi mãi. Bất cứ ai, với bất cứ nhiệm vụ gì thì cũng đều hòa chung vào guồng quay tất bật ấy: “Tất cả như hối hả / Tất cả như xôn xao”. Điệp từ “tất cả” kết hợp với những từ láy “hối hả”, “xôn
xao” đã diễn tả được không khí khẩn trương, phấn khởi trong công cuộc dựng xây đất nước.
Hai đối tượng được nhắc tới trong bức tranh xuân ấy là ai?
người trí thức
người công nhân
người ra đồng
người cầm súng ra trận
Từ bức tranh xuân xinh xắn của xứ Huế, nhà thơ Thanh Hải đưa ta đến với hình ảnh một đất nước vào
xuân:
“Mùa xuân người cầm súng/ Lộc giắt đầy trên lưng/ Mùa xuân người ra đồng/ Lộc trải dài nương mạ
Tất cả như hối hả /Tất cả như xôn xao”
Trong bức tranh đất nước vào xuân, nhà thơ có nhắc tới hai đối tượng là người cầm súng ra trận và người ra đồng. Họ là hai lực lượng tiêu biểu trong công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước. Sau năm năm, miền Nam được giải phóng, đất nước được thống nhất, bao vết thương chiến tranh còn chưa lành. Đất nước trông chờ và mong đợi sự cống hiến của mỗi người trong từng nhiệm vụ. Từ “lộc” trong đoạn thơ vừa là chồi non, lộc biếc trên vành lá ngụy trang của người chiến sĩ, trên tay người ra đồng vừa mang ý nghĩa tượng trưng cho sức sống, cho tương lai nhiều may mắn, thành quả tốt đẹp. Ý thơ vô cùng sâu sắc! Đúng là những người lính ra trận đã phải hi sinh bao xương máu vì Tổ quốc. Những người nông dân nơi đồng ruộng đã góp cho Tổ quốc những giọt mồ hôi, nước mắt vất vả. Máu và mồ hôi của nhân dân đã góp phần tô thắm và giữ lấy mùa xuân mãi mãi. Bất cứ ai, với bất cứ nhiệm vụ gì thì cũng đều hòa chung vào guồng quay tất bật ấy: “Tất cả như hối hả / Tất cả như xôn xao”. Điệp từ “tất cả” kết hợp với những từ láy “hối hả”, “xôn
xao” đã diễn tả được không khí khẩn trương, phấn khởi trong công cuộc dựng xây đất nước.
Từ "lộc" được hiểu theo nét nghĩa gốc là gì?
tương lai nhiều may mắn
chồi non
lộc biếc
sức sống
thành quả tốt đẹp
Từ bức tranh xuân xinh xắn của xứ Huế, nhà thơ Thanh Hải đưa ta đến với hình ảnh một đất nước vào
xuân:
“Mùa xuân người cầm súng/ Lộc giắt đầy trên lưng/ Mùa xuân người ra đồng/ Lộc trải dài nương mạ
Tất cả như hối hả /Tất cả như xôn xao”
Trong bức tranh đất nước vào xuân, nhà thơ có nhắc tới hai đối tượng là người cầm súng ra trận và người ra đồng. Họ là hai lực lượng tiêu biểu trong công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước. Sau năm năm, miền Nam được giải phóng, đất nước được thống nhất, bao vết thương chiến tranh còn chưa lành. Đất nước trông chờ và mong đợi sự cống hiến của mỗi người trong từng nhiệm vụ. Từ “lộc” trong đoạn thơ vừa là chồi non, lộc biếc trên vành lá ngụy trang của người chiến sĩ, trên tay người ra đồng vừa mang ý nghĩa tượng trưng cho sức sống, cho tương lai nhiều may mắn, thành quả tốt đẹp. Ý thơ vô cùng sâu sắc! Đúng là những người lính ra trận đã phải hi sinh bao xương máu vì Tổ quốc. Những người nông dân nơi đồng ruộng đã góp cho Tổ quốc những giọt mồ hôi, nước mắt vất vả. Máu và mồ hôi của nhân dân đã góp phần tô thắm và giữ lấy mùa xuân mãi mãi. Bất cứ ai, với bất cứ nhiệm vụ gì thì cũng đều hòa chung vào guồng quay tất bật ấy: “Tất cả như hối hả / Tất cả như xôn xao”. Điệp từ “tất cả” kết hợp với những từ láy “hối hả”, “xôn
xao” đã diễn tả được không khí khẩn trương, phấn khởi trong công cuộc dựng xây đất nước.
Từ "lộc" được hiểu theo nét nghĩa biểu tượng là gì?
chồi non, lộc biếc trên vành lá ngụy trang của người chiến sĩ
chồi non, lộc biếc trên trên tay người ra đồng
sức sống, cho tương lai nhiều may mắn, thành quả tốt đẹp
Từ bức tranh xuân xinh xắn của xứ Huế, nhà thơ Thanh Hải đưa ta đến với hình ảnh một đất nước vào
xuân:
“Mùa xuân người cầm súng/ Lộc giắt đầy trên lưng/ Mùa xuân người ra đồng/ Lộc trải dài nương mạ
Tất cả như hối hả /Tất cả như xôn xao”
Trong bức tranh đất nước vào xuân, nhà thơ có nhắc tới hai đối tượng là người cầm súng ra trận và người ra đồng. Họ là hai lực lượng tiêu biểu trong công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước. Sau năm năm, miền Nam được giải phóng, đất nước được thống nhất, bao vết thương chiến tranh còn chưa lành. Đất nước trông chờ và mong đợi sự cống hiến của mỗi người trong từng nhiệm vụ. Từ “lộc” trong đoạn thơ vừa là chồi non, lộc biếc trên vành lá ngụy trang của người chiến sĩ, trên tay người ra đồng vừa mang ý nghĩa tượng trưng cho sức sống, cho tương lai nhiều may mắn, thành quả tốt đẹp. Ý thơ vô cùng sâu sắc! Đúng là những người lính ra trận đã phải hi sinh bao xương máu vì Tổ quốc. Những người nông dân nơi đồng ruộng đã góp cho Tổ quốc những giọt mồ hôi, nước mắt vất vả. Máu và mồ hôi của nhân dân đã góp phần tô thắm và giữ lấy mùa xuân mãi mãi. Bất cứ ai, với bất cứ nhiệm vụ gì thì cũng đều hòa chung vào guồng quay tất bật ấy: “Tất cả như hối hả / Tất cả như xôn xao”. Điệp từ “tất cả” kết hợp với những từ láy “hối hả”, “xôn
xao” đã diễn tả được không khí khẩn trương, phấn khởi trong công cuộc dựng xây đất nước.
Những người lính ra trận đã đóng góp gì cho đất nước?
sức khỏe, thời gian
những giọt mồ hôi, nước mắt vất vả
hi sinh bao xương máu
vật chất, của cải,thời gian
Từ bức tranh xuân xinh xắn của xứ Huế, nhà thơ Thanh Hải đưa ta đến với hình ảnh một đất nước vào
xuân:
“Mùa xuân người cầm súng/ Lộc giắt đầy trên lưng/ Mùa xuân người ra đồng/ Lộc trải dài nương mạ
Tất cả như hối hả /Tất cả như xôn xao”
Trong bức tranh đất nước vào xuân, nhà thơ có nhắc tới hai đối tượng là người cầm súng ra trận và người ra đồng. Họ là hai lực lượng tiêu biểu trong công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước. Sau năm năm, miền Nam được giải phóng, đất nước được thống nhất, bao vết thương chiến tranh còn chưa lành. Đất nước trông chờ và mong đợi sự cống hiến của mỗi người trong từng nhiệm vụ. Từ “lộc” trong đoạn thơ vừa là chồi non, lộc biếc trên vành lá ngụy trang của người chiến sĩ, trên tay người ra đồng vừa mang ý nghĩa tượng trưng cho sức sống, cho tương lai nhiều may mắn, thành quả tốt đẹp. Ý thơ vô cùng sâu sắc! Đúng là những người lính ra trận đã phải hi sinh bao xương máu vì Tổ quốc. Những người nông dân nơi đồng ruộng đã góp cho Tổ quốc những giọt mồ hôi, nước mắt vất vả. Máu và mồ hôi của nhân dân đã góp phần tô thắm và giữ lấy mùa xuân mãi mãi. Bất cứ ai, với bất cứ nhiệm vụ gì thì cũng đều hòa chung vào guồng quay tất bật ấy: “Tất cả như hối hả / Tất cả như xôn xao”. ........................................................................ “tất cả” kết hợp với những từ láy “hối hả”, “xôn
xao” đã diễn tả được không khí khẩn trương, phấn khởi trong công cuộc dựng xây đất nước.
nói quá
nhân hóa
Điệp từ
ẩn dụ
Từ bức tranh xuân xinh xắn của xứ Huế, nhà thơ Thanh Hải đưa ta đến với hình ảnh một đất nước vào
xuân:
“Mùa xuân người cầm súng/ Lộc giắt đầy trên lưng/ Mùa xuân người ra đồng/ Lộc trải dài nương mạ
Tất cả như hối hả /Tất cả như xôn xao”
Trong bức tranh đất nước vào xuân, nhà thơ có nhắc tới hai đối tượng là người cầm súng ra trận và người ra đồng. Họ là hai lực lượng tiêu biểu trong công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước. Sau năm năm, miền Nam được giải phóng, đất nước được thống nhất, bao vết thương chiến tranh còn chưa lành. Đất nước trông chờ và mong đợi sự cống hiến của mỗi người trong từng nhiệm vụ. Từ “lộc” trong đoạn thơ vừa là chồi non, lộc biếc trên vành lá ngụy trang của người chiến sĩ, trên tay người ra đồng vừa mang ý nghĩa tượng trưng cho sức sống, cho tương lai nhiều may mắn, thành quả tốt đẹp. Ý thơ vô cùng sâu sắc! Đúng là những người lính ra trận đã phải hi sinh bao xương máu vì Tổ quốc. Những người nông dân nơi đồng ruộng đã góp cho Tổ quốc những giọt mồ hôi, nước mắt vất vả. Máu và mồ hôi của nhân dân đã góp phần tô thắm và giữ lấy mùa xuân mãi mãi. Bất cứ ai, với bất cứ nhiệm vụ gì thì cũng đều hòa chung vào guồng quay tất bật ấy: “Tất cả như hối hả / Tất cả như xôn xao”. Điệp từ “tất cả” kết hợp với .................................................................. “hối hả”, “xôn
xao” đã diễn tả được không khí khẩn trương, phấn khởi trong công cuộc dựng xây đất nước.
Những người lính ra trận đã đóng góp gì cho đất nước?
những thán từ
những từ đơn
những từ ghép
những từ láy
Trong không khí ấy, nhà thơ không khỏi xúc động khi suy ngẫm về đất nước: “Đất nước bốn ngàn năm/ Vất vả và gian lao/Đất nước như vì sao/ Cứ đi lên phía trước” Lời thơ gợi lại một đất nước có bề dày ................................................................., có những lúc hưng thịnh như cũng có những năm tháng gian lao, vất vả. Nhân dân ta đã mang xương máu, mồ hôi, lòng yêu nước, tinh thần quả cảm để dựng xây và bảo vệ Tổ quốc nên không một thế lực nào có thể ngăn được bước tiến của cả dân tộc. Hình ảnh “đất nước như vì sao” là một hình ảnh so sánh đẹp. Sao là nguồn sáng lấp lánh, là vẻ đẹp vĩnh hằng vượt qua mọi không gian và thời gian, sao cũng là hình ảnh rạng ngời trên lá cờ Tổ quốc. Đất nước cũng sẽ tỏa sáng như những vì sao trong hành trình đi đến tương lai rực rỡ. Đó cũng là quyết tâm, là niềm tin sắt đá, niềm tự hào lạc quan của cả dân tộc.
lịch sử bốn ngàn năm dựng nước và giữ nước
lịch sử kháng chiến chống Pháp
lịch sử bốn ngàn năm dựng nước
lịch sử bốn ngàn năm giữ nước
Trong không khí ấy, nhà thơ không khỏi xúc động khi suy ngẫm về đất nước: “Đất nước bốn ngàn năm/ Vất vả và gian lao/Đất nước như vì sao/ Cứ đi lên phía trước” Lời thơ gợi lại một đất nước có bề dày lịch sử bốn ngàn năm dựng nước và giữ nước, có những lúc hưng thịnh như cũng có những năm tháng gian lao, vất vả. Nhân dân ta đã mang xương máu, mồ hôi, lòng yêu nước, tinh thần quả cảm để dựng xây và bảo vệ Tổ quốc nên không một thế lực nào có thể ngăn được bước tiến của cả dân tộc. Hình ảnh “đất nước như vì sao” là một hình ảnh .......................đẹp. Sao là nguồn sáng lấp lánh, là vẻ đẹp vĩnh hằng vượt qua mọi không gian và thời gian, sao cũng là hình ảnh rạng ngời trên lá cờ Tổ quốc. Đất nước cũng sẽ tỏa sáng như những vì sao trong hành trình đi đến tương lai rực rỡ. Đó cũng là quyết tâm, là niềm tin sắt đá, niềm tự hào lạc quan của cả dân tộc.
so sánh
nhân hóa
ẩn dụ
hoán dụ
Trong không khí ấy, nhà thơ không khỏi xúc động khi suy ngẫm về đất nước: “Đất nước bốn ngàn năm/ Vất vả và gian lao/Đất nước như vì sao/ Cứ đi lên phía trước” Lời thơ gợi lại một đất nước có bề dày lịch sử bốn ngàn năm dựng nước và giữ nước, có những lúc hưng thịnh như cũng có những năm tháng gian lao, vất vả. Nhân dân ta đã mang xương máu, mồ hôi, lòng yêu nước, tinh thần quả cảm để dựng xây và bảo vệ Tổ quốc nên không một thế lực nào có thể ngăn được bước tiến của cả dân tộc. Hình ảnh “đất nước như vì sao” là một hình ảnh so sánh đẹp. Sao là nguồn sáng lấp lánh, là vẻ đẹp vĩnh hằng vượt qua mọi không gian và thời gian, sao cũng là hình ảnh rạng ngời trên lá cờ Tổ quốc. Đất nước cũng sẽ tỏa sáng như những vì sao trong hành trình đi đến tương lai rực rỡ. Đó cũng là quyết tâm, là niềm tin sắt đá, niềm tự hào lạc quan của cả dân tộc.
Vì sao được hiểu như thế nào?
Sao là nguồn sáng lấp lánh
vẻ đẹp vĩnh hằng vượt qua mọi không gian và thời gian
hình ảnh rạng ngời trên lá cờ Tổ quốc
ánh mặt trời rạng rỡ
Trước mùa xuân của đất nước, nhà thơ tâm niệm về mùa xuân riêng của mỗi cuộc đời và dạt dào một khát vọng hiến dâng:
“Ta làm con chim hót/ Ta làm một cành hoa /Ta nhập vào hoà ca/Một nốt trầm xao xuyến.”
Nếu ở đầu bài thơ tác giả miêu tả những hình ảnh tô điểm thêm cho mùa xuân là âm thanh náo nức vang trời của tiếng chim chiền chiện và sắc màu tím biếc dịu dàng của cánh lục bình nhỏ trên sông thì ở đây tứ thơ được lặp lại, tạo ra sự đối xứng chặt chẽ. Tác giả mong muốn được làm bông hoa toả ngát hương, con chim mang tiếng hót và nốt trầm xao xuyến để hiến dâng nhưng không làm mất đi nét riêng của mỗi người. Ước nguyện của nhà thơ là được hòa nhập, được cống hiến, một cách thật giản dị mà rất đỗi thiêng liêng. Phép điệp cấu trúc: “Ta làm”, “Ta nhập” thể hiện khát vọng mãnh liệt, cháy bỏng, mong muốn được cống hiến. Lựa chọn hình ảnh tự nhiên, giản dị: “con chim hót”, “một cành hoa”, “một nốt trầm”, Thanh Hải mong muốn gợi lên ước nguyện cống hiến cháy bỏng nhưng khiêm nhường, thầm lặng. Qua đó, người đọc thấu hiểu hơn về một lẽ sống tích cực: mong muốn được sống có ích là một lẽ tự nhiên trong cuộc đời, cũng giống như con chim thì phải hót, bông hoa thì bung nở ngát hương, nốt nhạc trầm tạo âm điệu cho bản hòa ca. Bên cạnh đó, đại từ “ta” ở khổ thơ này như một sự mở rộng về tư tưởng, nhân rộng thêm khát khao cống hiến trong mọi người. Cái “ta” ấy vừa tạo được sắc thái trang trọng, thiêng liêng của một lời ước nguyện, vừa khẳng định tính cộng đồng, một cái “ta” chung cùng chọn cách sống có ích, sống cống hiến vì đất nước thân yêu:“Nếu là chim tôi sẽ là loài bồ câu trắng/ Nếu là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương/ Nếu là mây, tôi sẽ là một vầng mây ấm/Là người, tôi sẽ chết cho quê hương” (Ca khúc “Tự nguyện” - Trương Quốc Khánh)
Đó thực sự là lời tâm niệm chân thành, tha thiết, khiêm nhường của các tác giả, của chúng ta.
Đâu là câu nêu vấn đề nghị luận?
Qua đó, người đọc thấu hiểu hơn về một lẽ sống tích cực: mong muốn được sống có ích là một lẽ tự nhiên trong cuộc đời, cũng giống như con chim thì phải hót, bông hoa thì bung nở ngát hương, nốt nhạc trầm tạo âm điệu cho bản hòa ca.
Tác giả mong muốn được làm bông hoa toả ngát hương, con chim mang tiếng hót và nốt trầm xao xuyến để hiến dâng nhưng không làm mất đi nét riêng của mỗi người.
Trước mùa xuân của đất nước, nhà thơ tâm niệm về mùa xuân riêng của mỗi cuộc đời và dạt dào một khát vọng hiến dâng
Nếu ở đầu bài thơ tác giả miêu tả những hình ảnh tô điểm thêm cho mùa xuân là âm thanh náo nức vang trời của tiếng chim chiền chiện và sắc màu tím biếc dịu dàng của cánh lục bình nhỏ trên sông thì ở đây tứ thơ được lặp lại, tạo ra sự đối xứng chặt chẽ.
Trước mùa xuân của đất nước, nhà thơ tâm niệm về mùa xuân riêng của mỗi cuộc đời và dạt dào một khát vọng hiến dâng:
“Ta làm con chim hót/ Ta làm một cành hoa /Ta nhập vào hoà ca/Một nốt trầm xao xuyến.”
Nếu ở đầu bài thơ tác giả miêu tả những hình ảnh tô điểm thêm cho mùa xuân là âm thanh náo nức vang trời của tiếng chim chiền chiện và sắc màu tím biếc dịu dàng của cánh lục bình nhỏ trên sông thì ở đây tứ thơ được lặp lại, tạo ra sự đối xứng chặt chẽ. Tác giả mong muốn được làm bông hoa toả ngát hương, con chim mang tiếng hót và nốt trầm xao xuyến để hiến dâng nhưng không làm mất đi nét riêng của mỗi người. Ước nguyện của nhà thơ là được hòa nhập, được cống hiến, một cách thật giản dị mà rất đỗi thiêng liêng. ..........................................................................: “Ta làm”, “Ta nhập” thể hiện khát vọng mãnh liệt, cháy bỏng, mong muốn được cống hiến. Lựa chọn hình ảnh tự nhiên, giản dị: “con chim hót”, “một cành hoa”, “một nốt trầm”, Thanh Hải mong muốn gợi lên ước nguyện cống hiến cháy bỏng nhưng khiêm nhường, thầm lặng. Qua đó, người đọc thấu hiểu hơn về một lẽ sống tích cực: mong muốn được sống có ích là một lẽ tự nhiên trong cuộc đời, cũng giống như con chim thì phải hót, bông hoa thì bung nở ngát hương, nốt nhạc trầm tạo âm điệu cho bản hòa ca. Bên cạnh đó, đại từ “ta” ở khổ thơ này như một sự mở rộng về tư tưởng, nhân rộng thêm khát khao cống hiến trong mọi người. Cái “ta” ấy vừa tạo được sắc thái trang trọng, thiêng liêng của một lời ước nguyện, vừa khẳng định tính cộng đồng, một cái “ta” chung cùng chọn cách sống có ích, sống cống hiến vì đất nước thân yêu:“Nếu là chim tôi sẽ là loài bồ câu trắng/ Nếu là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương/ Nếu là mây, tôi sẽ là một vầng mây ấm/Là người, tôi sẽ chết cho quê hương” (Ca khúc “Tự nguyện” - Trương Quốc Khánh)
Đó thực sự là lời tâm niệm chân thành, tha thiết, khiêm nhường của các tác giả, của chúng ta.
Đâu là câu nêu vấn đề nghị luận?
nhân hóa
so sánh
Phép điệp cấu trúc
đảo ngữ
Trước mùa xuân của đất nước, nhà thơ tâm niệm về mùa xuân riêng của mỗi cuộc đời và dạt dào một khát vọng hiến dâng:
“Ta làm con chim hót/ Ta làm một cành hoa /Ta nhập vào hoà ca/Một nốt trầm xao xuyến.”
Nếu ở đầu bài thơ tác giả miêu tả những hình ảnh tô điểm thêm cho mùa xuân là âm thanh náo nức vang trời của tiếng chim chiền chiện và sắc màu tím biếc dịu dàng của cánh lục bình nhỏ trên sông thì ở đây tứ thơ được lặp lại, tạo ra sự đối xứng chặt chẽ. Tác giả mong muốn được làm bông hoa toả ngát hương, con chim mang tiếng hót và nốt trầm xao xuyến để hiến dâng nhưng không làm mất đi nét riêng của mỗi người. Ước nguyện của nhà thơ là được hòa nhập, được cống hiến, một cách thật giản dị mà rất đỗi thiêng liêng. Phép điệp cấu trúc: “Ta làm”, “Ta nhập” thể hiện khát vọng mãnh liệt, cháy bỏng, mong muốn được cống hiến. Lựa chọn hình ảnh tự nhiên, giản dị: “con chim hót”, “một cành hoa”, “một nốt trầm”, Thanh Hải mong muốn gợi lên ước nguyện cống hiến cháy bỏng nhưng khiêm nhường, thầm lặng. Qua đó, người đọc thấu hiểu hơn về một lẽ sống tích cực: mong muốn được sống có ích là một lẽ tự nhiên trong cuộc đời, cũng giống như con chim thì phải hót, bông hoa thì bung nở ngát hương, nốt nhạc trầm tạo âm điệu cho bản hòa ca. Bên cạnh đó, ................................................. “ta” ở khổ thơ này như một sự mở rộng về tư tưởng, nhân rộng thêm khát khao cống hiến trong mọi người. Cái “ta” ấy vừa tạo được sắc thái trang trọng, thiêng liêng của một lời ước nguyện, vừa khẳng định tính cộng đồng, một cái “ta” chung cùng chọn cách sống có ích, sống cống hiến vì đất nước thân yêu:“Nếu là chim tôi sẽ là loài bồ câu trắng/ Nếu là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương/ Nếu là mây, tôi sẽ là một vầng mây ấm/Là người, tôi sẽ chết cho quê hương” (Ca khúc “Tự nguyện” - Trương Quốc Khánh)
Đó thực sự là lời tâm niệm chân thành, tha thiết, khiêm nhường của các tác giả, của chúng ta.
danh từ
đại từ
động từ
tính từ
Trước mùa xuân của đất nước, nhà thơ tâm niệm về mùa xuân riêng của mỗi cuộc đời và dạt dào một khát vọng hiến dâng:
“Ta làm con chim hót/ Ta làm một cành hoa /Ta nhập vào hoà ca/Một nốt trầm xao xuyến.”
Nếu ở đầu bài thơ tác giả miêu tả những hình ảnh tô điểm thêm cho mùa xuân là âm thanh náo nức vang trời của tiếng chim chiền chiện và sắc màu tím biếc dịu dàng của cánh lục bình nhỏ trên sông thì ở đây ................................. được lặp lại, tạo ra sự đối xứng chặt chẽ. Tác giả mong muốn được làm bông hoa toả ngát hương, con chim mang tiếng hót và nốt trầm xao xuyến để hiến dâng nhưng không làm mất đi nét riêng của mỗi người. Ước nguyện của nhà thơ là được hòa nhập, được cống hiến, một cách thật giản dị mà rất đỗi thiêng liêng. Phép điệp cấu trúc: “Ta làm”, “Ta nhập” thể hiện khát vọng mãnh liệt, cháy bỏng, mong muốn được cống hiến. Lựa chọn hình ảnh tự nhiên, giản dị: “con chim hót”, “một cành hoa”, “một nốt trầm”, Thanh Hải mong muốn gợi lên ước nguyện cống hiến cháy bỏng nhưng khiêm nhường, thầm lặng. Qua đó, người đọc thấu hiểu hơn về một lẽ sống tích cực: mong muốn được sống có ích là một lẽ tự nhiên trong cuộc đời, cũng giống như con chim thì phải hót, bông hoa thì bung nở ngát hương, nốt nhạc trầm tạo âm điệu cho bản hòa ca. Bên cạnh đó, đại từ “ta” ở khổ thơ này như một sự mở rộng về tư tưởng, nhân rộng thêm khát khao cống hiến trong mọi người. Cái “ta” ấy vừa tạo được sắc thái trang trọng, thiêng liêng của một lời ước nguyện, vừa khẳng định tính cộng đồng, một cái “ta” chung cùng chọn cách sống có ích, sống cống hiến vì đất nước thân yêu:“Nếu là chim tôi sẽ là loài bồ câu trắng/ Nếu là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương/ Nếu là mây, tôi sẽ là một vầng mây ấm/Là người, tôi sẽ chết cho quê hương” (Ca khúc “Tự nguyện” - Trương Quốc Khánh)
Đó thực sự là lời tâm niệm chân thành, tha thiết, khiêm nhường của các tác giả, của chúng ta.
nhịp thơ
tứ thơ
thể thơ
câu thơ
Trước mùa xuân của đất nước, nhà thơ tâm niệm về mùa xuân riêng của mỗi cuộc đời và dạt dào một khát vọng hiến dâng:
“Ta làm con chim hót/ Ta làm một cành hoa /Ta nhập vào hoà ca/Một nốt trầm xao xuyến.”
Nếu ở đầu bài thơ tác giả miêu tả những hình ảnh tô điểm thêm cho mùa xuân là âm thanh náo nức vang trời của tiếng chim chiền chiện và sắc màu tím biếc dịu dàng của cánh lục bình nhỏ trên sông thì ở đây tứ thơ được lặp lại, ........................................................... Tác giả mong muốn được làm bông hoa toả ngát hương, con chim mang tiếng hót và nốt trầm xao xuyến để hiến dâng nhưng không làm mất đi nét riêng của mỗi người. Ước nguyện của nhà thơ là được hòa nhập, được cống hiến, một cách thật giản dị mà rất đỗi thiêng liêng. Phép điệp cấu trúc: “Ta làm”, “Ta nhập” thể hiện khát vọng mãnh liệt, cháy bỏng, mong muốn được cống hiến. Lựa chọn hình ảnh tự nhiên, giản dị: “con chim hót”, “một cành hoa”, “một nốt trầm”, Thanh Hải mong muốn gợi lên ước nguyện cống hiến cháy bỏng nhưng khiêm nhường, thầm lặng. Qua đó, người đọc thấu hiểu hơn về một lẽ sống tích cực: mong muốn được sống có ích là một lẽ tự nhiên trong cuộc đời, cũng giống như con chim thì phải hót, bông hoa thì bung nở ngát hương, nốt nhạc trầm tạo âm điệu cho bản hòa ca. Bên cạnh đó, đại từ “ta” ở khổ thơ này như một sự mở rộng về tư tưởng, nhân rộng thêm khát khao cống hiến trong mọi người. Cái “ta” ấy vừa tạo được sắc thái trang trọng, thiêng liêng của một lời ước nguyện, vừa khẳng định tính cộng đồng, một cái “ta” chung cùng chọn cách sống có ích, sống cống hiến vì đất nước thân yêu:“Nếu là chim tôi sẽ là loài bồ câu trắng/ Nếu là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương/ Nếu là mây, tôi sẽ là một vầng mây ấm/Là người, tôi sẽ chết cho quê hương” (Ca khúc “Tự nguyện” - Trương Quốc Khánh)
Đó thực sự là lời tâm niệm chân thành, tha thiết, khiêm nhường của các tác giả, của chúng ta.
tạo ra sự cân đối chặt chẽ
tạo ra sự cân xứng chặt chẽ
tạo ra sự đối lập chặt chẽ
tạo ra sự đối xứng chặt chẽ
Trước mùa xuân của đất nước, nhà thơ tâm niệm về mùa xuân riêng của mỗi cuộc đời và dạt dào một khát vọng hiến dâng:
“Ta làm con chim hót/ Ta làm một cành hoa /Ta nhập vào hoà ca/Một nốt trầm xao xuyến.”
Nếu ở đầu bài thơ tác giả miêu tả những hình ảnh tô điểm thêm cho mùa xuân là âm thanh náo nức vang trời của tiếng chim chiền chiện và sắc màu tím biếc dịu dàng của cánh lục bình nhỏ trên sông thì ở đây tứ thơ được lặp lại, tạo ra sự đối xứng chặt chẽ. Tác giả mong muốn được làm bông hoa toả ngát hương, con chim mang tiếng hót và nốt trầm xao xuyến để hiến dâng nhưng không làm mất đi nét riêng của mỗi người. Ước nguyện của nhà thơ là được hòa nhập, được cống hiến, một cách thật giản dị mà rất đỗi thiêng liêng. Phép điệp cấu trúc: “Ta làm”, “Ta nhập” thể hiện khát vọng mãnh liệt, cháy bỏng, mong muốn được cống hiến. Lựa chọn hình ảnh tự nhiên, giản dị: “con chim hót”, “một cành hoa”, “một nốt trầm”, Thanh Hải mong muốn gợi lên ước nguyện cống hiến cháy bỏng nhưng khiêm nhường, thầm lặng. Qua đó, người đọc thấu hiểu hơn về một lẽ sống tích cực: mong muốn được sống có ích là một lẽ tự nhiên trong cuộc đời, cũng giống như con chim thì phải hót, bông hoa thì bung nở ngát hương, nốt nhạc trầm tạo âm điệu cho bản hòa ca. Bên cạnh đó, đại từ “ta” ở khổ thơ này như một sự mở rộng về tư tưởng, nhân rộng thêm khát khao cống hiến trong mọi người. Cái “ta” ấy vừa tạo được sắc thái trang trọng, thiêng liêng của một lời ước nguyện, vừa khẳng định tính cộng đồng, một cái “ta” chung cùng chọn cách sống có ích, sống cống hiến vì đất nước thân yêu:“Nếu là chim tôi sẽ là loài bồ câu trắng/ Nếu là hoa, tôi sẽ là một đóa hướng dương/ Nếu là mây, tôi sẽ là một vầng mây ấm/Là người, tôi sẽ chết cho quê hương” (Ca khúc “Tự nguyện” - Trương Quốc Khánh)
Đó thực sự là lời tâm niệm chân thành, tha thiết, khiêm nhường của các tác giả, của chúng ta.
Ý nghĩa của việc sử dụng đại từ "ta"?
như một sự mở rộng về tư tưởng, nhân rộng thêm khát khao cống hiến trong mọi người
tạo được sắc thái trang trọng, thiêng liêng của một lời ước nguyện
vừa khẳng định tính cộng đồng
cùng chọn cách sống có ích, sống cống hiến vì đất nước thân yêu
cùng chọn cách sống có ích, sống cống hiến vì bản thân
Một khát khao được cống hiến phần tinh tuý nhất của mình làm đẹp thêm mùa xuân của quê hương, xứ sở mà không bị giới hạn bởi thời gian, tuổi tác:
“Một mùa xuân nho nhỏ /Lặng lẽ dâng cho đời /Dù là tuổi hai mươi/ Dù là khi tóc bạc.”
“Mùa xuân nho nhỏ” là một sáng tạo bất ngờ, độc đáo mà tự nhiên, hợp lý của nhà thơ, bởi mùa xuân vốn
là một khái niệm chỉ thời gian nhưng ở đây “mùa xuân” lại có khối, có hình, một hình hài nho nhỏ thật xinh xắn. “Mùa xuân” .....................................cho những gì tươi đẹp nhất, tinh túy nhất của cuộc đời mỗi người. Nhưng chỉ “nho nhỏ” và “lặng lẽ” thôi, “mùa xuân” của muôn triệu người ấy đang dâng hiến và làm nên mùa xuân rực rỡ của đất nước. Sự cống hiến ấy sẽ còn duy trì mãi, trong mọi hoàn cảnh và điều kiện, không quản những cách trở, khó khăn.
liệt kê
nhân hóa
hoán dụ
ẩn dụ
................................. “dù là” đặt ở đầu hai câu thơ liên tiếp có ý nghĩa khẳng định cho khát vọng dâng hiến miệt mài, không mệt mỏi của tác giả. Ý thơ được nhấn mạnh làm cho người đọc xúc động không chỉ trước một giọng thơ ấm áp mà xúc động trước lời tâm sự chân thành của một con người đã đi qua hai cuộc kháng chiến, đã cống hiến trọn cuộc đời mình cho đất nước và giờ đây, trước lúc đi xa, con người ấy vẫn tha thiết được sống đẹp, sống có ích với tất cả sức sống tươi trẻ của mình cho cuộc đời chung. Ước nguyện thiết tha, cháy bỏng của nhà thơ được viết trước khi ông trở về với cát bụi nhưng không chút băn khoăn, than thở về bệnh tật, không một chút suy nghĩ riêng tư cho bản thân mình mà chỉ “lặng lẽ, cháy bỏng một khát khao dâng hiến”. Bức thông điệp mà Thanh Hải gửi lại cho cuộc đời đã trở thành một tiếng lòng chung cho tất cả mọi người.
Điệp từ
so sánh
nhân hóa
hoán dụ
Khổ thơ cuối đã kết thúc bài thơ trong âm điệu nhẹ nhàng êm ả như giọng hò xứ Huế:
“Mùa xuân - ta xin hát/ Câu Nam ai, Nam bình /Nước non ngàn dặm mình/ Nước non ngàn dặm tình /Nhịp phách tiền đất Huế.”
Cảm xúc thơ có lẽ đến khổ thơ trước đã trọn vẹn, nhưng nhà thơ vẫn muốn kết bài bằng những âm thanh, những hình ảnh của quê hương xứ Huế. Bởi “Trong cả bài thơ về đất nước thiêng liêng, bao giờ cũng sẽ thấp thoáng thấy hình ảnh này hay hình ảnh kia của vùng đất mà tác giả sinh ra. Điều đó không làm cho chủ đề của bài thơ bị bó hẹp mà trái lại, điều đó làm cho bài thơ trở nên da diết hơn, thực hơn, gần gũi hơn và gắn bó hơn. Người nào không yêu vùng đất sinh ra mình thì làm sao có thể có tình yêu trọn vẹn với quê hương bao la!” (Nguyễn Quang Thiều) Nam ai, Nam bình của xứ Huế có giai điệu buồn thương và dịu dàng, da diết. Nhà thơ muốn giã biệt mọi người bằng lời ca xứ sở. Mở mắt nhìn thấy màu tím Huế, lắng tai nghe âm thanh thiên nhiên của Huế, lắng lòng lại trong không gian văn hóa Huế. Dù ở trên mảnh đất “nước non ngàn dặm” hay ở bất cứ đâu cũng đẹp, cũng gắn liền với tình cảm con người:
“Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất đã hóa tâm hồn.”
(Chế Lan Viên) Và ở đây, trong những dòng thơ cuối của “Mùa xuân nho nhỏ” này, bằng điệp ngữ “nước non ngàn dặm” kết hợp gieo vần bằng “bình”, “mình”, “tình” đã tạo một âm hưởng nhẹ nhàng như câu hò xứ Huế cứ ngân dài ngân mãi ra rồi lắng đọng lại trong lòng chúng ta những cảm xúc chân thành, ru hồn người đọc trên con đò xứ Huế êm ả trôi nhẹ trên sông Hương rồi khép lại trong ân hưởng rộn ràng, xao động của “nhịp phách tiền” đầy xao xuyến. Như vậy, xuyên suốt bài thơ không chỉ là hình tượng mùa xuân từ tiếng chim chiền chiện đến nốt nhạc trầm xao xuyến mà đến đây còn là khúc ca ấn tượng của một bài ca không dứt, một bài ca yêu cuộc sống và đó cũng là khúc hát mà thi sĩ cất lên bày tỏ sự biết ơn của mình đối với quê hương đất nước. “Mùa xuân nho nhỏ” đã được nhạc sĩ Trần Hoàn, một người bạn của Thanh Hải, cũng là một người con của xứ Huế phổ nhạc trở thành một bài hát, một khúc ca xuân xúc động còn mãi với thời gian.
Đưa hình ảnh quê hương xứ Huế có tác dụng gì?
da diết hơn
thực hơn
gần gũi hơn
gắn bó hơn
mạnh mẽ hơn
Bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” ra đời khi Thanh Hải sắp vĩnh biệt cuộc đời nhưng những vần thơ ấy vẫn ngập tràn cảm xúc chân thành, tha thiết, thể hiện khát vọng mãnh liệt mong muốn được hiến dâng những gì tốt đẹp nhất cho cuộc đời và ngợi ca quê hương đất nước bằng điệu dân ca xứ Huế bình dị, ngọt ngào. Đặc sắc của bài thơ là thể thơ năm chữ giản dị, nhịp thơ nhẹ nhàng, xao xuyến, sự kết hợp độc đáo giữa các biện pháp điệp từ, ẩn dụ, những hình ảnh thơ đẹp, trong sáng giàu ý nghĩa như “con chim hót”, “một cảnh hoa”, “một nốt trầm xao xuyến”, “một mùa xuân nho nhỏ”... Bài thơ đã gieo vào lòng người đọc những rung động thiết tha, truyền cho người đọc niềm lạc quan, yêu đời, khát khao cống hiến vì những giá trị đẹp đẽ chung cho cộng đồng. Đúng như Lê Khánh Mai đã từng nhận xét: “Nhà thơ Thanh Hải đã gửi lại cho đời “Một mùa xuân nho nhỏ”, “một nốt trầm xao xuyến”, nhưng đó là mùa xuân còn mãi như ngọn lửa nhỏ sẽ mãi nhen lên, đó là một nốt trầm cứ vang ngân không dứt.”
Trong luận điểm đánh giá trên, đâu là những đặc sắc nghệ thuật của bài thơ?
thể thơ năm chữ giản dị
nhịp thơ nhẹ nhàng, xao xuyến
sự kết hợp độc đáo giữa các biện pháp điệp từ, ẩn dụ
hình ảnh thơ đẹp, trong sáng giàu ý nghĩa
tình huống truyện
Trang thơ đã khép lại nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng mãi như khơi gợi trong lòng chúng ta về một tình cảm cao đẹp của con người. Chính tình yêu thiên nhiên, khát vọng dâng hiến của Thanh Hải làm xao xuyến rung động biết bao trái tim người đọc. Bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” cứ nhẹ nhàng, thấm thía tự nhiên đi vào lòng người như một bài học sâu sắc về lẽ sống đẹp, cách ứng xử đầy nhân văn, tấm gương cao thượng trong sáng của Thanh Hải làm ta trân trọng, khâm phục và tự ngẫm phải sống sao cho xứng đáng với Tổ quốc, nhân dân.
Đâu là các câu thuộc cấu trúc rỗng cho kết bài trên?
Trang thơ đã khép lại nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng mãi như khơi gợi trong lòng chúng ta về.....
Chính ........................ của ........................................ làm xao xuyến rung động biết bao trái tim người đọc.
Bài thơ “..........................................................” cứ nhẹ nhàng, thấm thía tự nhiên đi vào lòng người như một bài học sâu sắc về ..................................................................của .....................làm ta trân trọng, khâm phục và tự ngẫm phải sống sao cho xứng đáng với Tổ quốc, nhân dân.
Chính tình yêu thiên nhiên, khát vọng dâng hiến của Thanh Hải làm xao xuyến rung động biết bao trái tim người đọc.
Bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” cứ nhẹ nhàng, thấm thía tự nhiên đi vào lòng người như một bài học sâu sắc về lẽ sống đẹp, cách ứng xử đầy nhân văn, tấm gương cao thượng trong sáng của Thanh Hải làm ta trân trọng, khâm phục và tự ngẫm phải sống sao cho xứng đáng với Tổ quốc, nhân dân.
