wayground logo

Free Printable Worksheets

NEW

Font size

S
M
L
XL
Worksheets

Câu hỏi về sự khôn ngoan

Total questions: 25

Worksheet time: 13mins

Name
Class
Date
1.

Câu chuyện ngụ ngôn Ả Rập do Anatole France thuật lại nhằm minh họa cho điều gì về sự khôn ngoan mà nhà vua tìm kiếm?

a)

Sự khôn ngoan có thể dễ dàng thu thập qua việc đọc một vài cuốn sách tinh túy.

b)

Nhà vua thực sự khao khát học hỏi nhưng không có thời gian.

c)

Sự khôn ngoan đích thực không thể tóm tắt hay truyền đạt một cách đơn giản, máy móc.

d)

Các nhà bác học đã không tìm được những cuốn sách thực sự giá trị cho nhà vua.

2.

Theo ý kiến của Alain được trích dẫn trong đoạn văn, "văn hóa" có đặc điểm cơ bản nào?

a)

Có thể dễ dàng truyền dạy từ người này sang người khác.

b)

Có thể tóm tắt lại thành những nguyên tắc ngắn gọn.

c)

Không thể truyền được và cũng không thể tóm tắt lại được.

d)

Chủ yếu nằm trong những cuốn sách của các thánh nhân.

3.

Câu chuyện ngụ ngôn về Hoàn Công và người thợ mộc được Trang Tử kể lại nhằm mục đích gì?

a)

Ca ngợi sự uyên bác của Hoàn Công khi đọc sách thánh hiền.

b)

Khẳng định rằng kiến thức từ sách vở là vô giá và không gì sánh bằng.

c)

Chỉ ra rằng kinh nghiệm thực tiễn và sự khéo léo cá nhân (nghệ thuật) là những điều khó truyền dạy bằng lời hay sách vở.

d)

Phê phán thái độ kiêu ngạo của người thợ mộc khi dám nghị luận với vua.

4.

Câu hỏi 4: Tác giả Nguyễn Duy Cần viết "Tôi tự học" với mục đích chính là gì, dù nhìn nhận rằng văn hóa hay nghệ thuật tự học là khó truyền thụ?

a)

Để chứng minh rằng mình vượt trội hơn những người khác về kiến thức.

b)

Để tóm tắt tất cả sự khôn ngoan của nhân loại vào một cuốn sách duy nhất.

c)

Để khêu gợi, giúp đỡ và đưa ra những lề lối, nguyên tắc cho người khác trên con đường tự học, dựa trên kinh nghiệm của bản thân và tiền bối.

d)

Để thay thế hoàn toàn vai trò của việc học ở trường lớp.

5.

Theo tác giả, mục tiêu cao nhất của văn hóa là gì?

a)

Để mỗi người có thể tranh luận và bảo vệ ý kiến của mình một cách xuất sắc.

b)

Để đạt được sự giàu có và địa vị cao trong xã hội.

c)

Để giúp con người có tâm hồn cao rộng, tránh thiên kiến, dung nạp ý kiến dị đồng và mang lại tình thương, hòa bình cho nhân loại.

d)

Để nắm giữ chân lý tuyệt đối và bác bỏ những tư tưởng khác biệt.

6.

Nhà vua trong câu chuyện ngụ ngôn Ả Rập cuối cùng đã phản ứng như thế nào khi nhà thông thái mang đến câu tư tưởng tóm lược tất cả sự hiểu biết của con người?

a)

Vô cùng cảm kích và khen thưởng nhà thông thái.

b)

Cho rằng câu nói đó quá uyên thâm và cần thời gian để nghiền ngẫm.

c)

Tỏ vẻ giận dữ và cho rằng điều đó quá hiển nhiên, không có gì đáng nói.

d)

Yêu cầu nhà thông thái giải thích cặn kẽ hơn ý nghĩa của câu nói.

7.

Tác giả đoạn trích thừa nhận điều gì về quá trình học vấn của bản thân mình sau khi ra trường?

a)

Cảm thấy mình đã học được rất nhiều điều bổ ích và có thể áp dụng ngay.

b)

Cảm thấy bơ vơ, ngơ ngác và quên gần hết những gì đã học do chương trình nặng và thời gian "tiêu hóa" ngắn.

c)

Hoàn toàn tự tin với nền tảng kiến thức vững chắc từ nhà trường.

d)

Chỉ tập trung vào những kiến thức chuyên sâu đã học được.

8.

Câu nói của Gibbon: “Mỗi người đều nhận được hai thứ giáo dục: một thứ do người khác truyền cho; một thứ, quan trọng hơn nhiều, do mình tự tạo lấy” được tác giả sử dụng để nhấn mạnh điều gì?

a)

Sự cần thiết của việc học ở trường lớp do người khác truyền dạy.

b)

Tầm quan trọng vượt trội của việc tự học trong việc hình thành học vấn thực sự.

c)

Sự cân bằng giữa hai hình thức giáo dục là yếu tố quyết định thành công.

d)

Hạn chế của việc tự học khi không có người hướng dẫn.

9.

Quyển "Tôi tự học" được tác giả viết ra nhằm mục đích gì so với hai quyển "Óc sáng suốt" và "Thuật tư tưởng" đã xuất bản trước đó?

a)

Thay thế hoàn toàn nội dung của hai quyển trước.

b)

Phê bình những thiếu sót của hai quyển trước.

c)

Bổ túc cho hai quyển trước, đặc biệt là về các vấn đề chưa được bàn rộng như luyện trí nhớ, quan sát.

d)

Tóm tắt lại những ý chính của hai quyển trước cho dễ hiểu hơn.

10.

Theo Charles Baudoin, "óc hẹp hòi" là gì và nó có mối liên hệ như thế nào với việc thiếu văn hóa?

a)

Là những người không thích đọc sách; không có mối liên hệ rõ ràng với thiếu văn hóa.

b)

Là những người không thưởng thức nổi những gì mình không ưa thích; từ sự không có văn hóa đến lòng thiên chấp chỉ có một bước.

c)

Là những người chỉ thích một loại kiến thức nhất định; điều này giúp họ chuyên sâu hơn.

d)

Là những người hay tranh cãi; đây là biểu hiện của người có tư duy phản biện.

11.

Câu nói "Ngọc bất trác, bất thành khí; nhân bất học, bất tri lý" trong Lễ Ký có nghĩa là gì?

a)

Ngọc không mài giũa thì không thành đồ vật, người không học thì không có lý lẽ.

b)

Người không học cũng giống như ngọc chưa mài, đều vô giá trị.

c)

Chỉ cần học là có thể hiểu biết lý lẽ, không cần quá trình rèn luyện.

d)

Ngọc quý tự nhiên đã đẹp, người thông minh không cần học cũng biết lý lẽ.

12.

Theo đoạn trích "THẾ NÀO LÀ NGƯỜI HỌC THỨC?", tại sao một người có nhiều bằng cấp vẫn có thể bị coi là "vô học"?

a)

Vì họ không có bằng cấp cao nhất như tiến sĩ.

b)

Vì kiến thức của họ chỉ là lý thuyết suông, không áp dụng được vào thực tế hoặc không làm thay đổi bản thân họ.

c)

Vì họ không thuộc tầng lớp quý tộc hay trí thức danh giá.

d)

Vì họ không học ở những trường danh tiếng.

13.

Ví dụ về các kỹ sư điện không sửa được máy điện hỏng trong nhà và giáo sư sư phạm dạy học trò không hiểu bài nhằm minh họa điều gì?

a)

Sự yếu kém của các cơ sở đào tạo kỹ sư và giáo viên.

b)

Sự khác biệt giữa kiến thức lý thuyết và khả năng thực hành, áp dụng.

c)

Học trò ngày nay lười biếng, không chịu tiếp thu kiến thức.

d)

Bằng cấp không phản ánh đúng trình độ chuyên môn.

14.

Theo tác giả, người "có học thức" thực sự là người như thế nào?

a)

Là người có nhiều bằng cấp, học vị cao.

b)

Là người có kiến thức lý thuyết uyên bác, có thể giảng giải trôi chảy.

c)

Là người có sự hợp nhất giữa "tri" (biết) và "hành" (thực hành), kiến thức được "tiêu hóa".

d)

Là người đọc nhiều sách và nhớ được nhiều thông tin.

15.

Hình ảnh "con chiên ăn cỏ... để biến thành những bộ lông mướt đẹp" và "con tằm ăn dâu... để nhả tơ" được dùng để ví với điều gì trong việc học?

a)

Việc học thuộc lòng kiến thức từ sách vở.

b)

Việc học phải trải qua quá trình "tiêu hóa", biến kiến thức thành của mình và tạo ra giá trị mới.

c)

Việc học chỉ cần tiếp thu bề ngoài mà không cần hiểu sâu.

d)

Việc học là một quá trình tự nhiên, không cần nỗ lực.

16.

Nếu việc học không được "tiêu hóa", người học sẽ giống như cái gì theo mô tả của tác giả?

a)

Một nhà thông thái uyên bác.

b)

Một nghệ nhân tài hoa.

c)

Một cái máy thu thanh, chỉ lặp lại những gì kẻ khác đã nói.

d)

Một người có tư duy độc lập, sáng tạo.

17.

Câu nói của Georges Duhamel "Đừng sợ máy móc của bên ngoài, hãy sợ máy móc của cõi lòng" ám chỉ điều gì?

a)

Nên cảnh giác với sự phát triển của công nghệ hiện đại.

b)

Nguy hiểm hơn cả máy móc vật chất là sự xơ cứng, máy móc trong tư duy và tâm hồn con người.

c)

Cần phải bảo vệ tâm hồn khỏi những ảnh hưởng tiêu cực từ bên ngoài.

d)

Máy móc là công cụ hữu ích nếu biết sử dụng đúng cách.

18.

Tác giả cho rằng "cái hiểm trạng của xã hội ngày nay" một phần là do đâu?

a)

Do sự lười biếng của thế hệ trẻ.

b)

Do sự thiếu thốn tài liệu học tập.

c)

Do những "bộ óc học thức nửa mùa", có học mà không có hành, không có sự tiêu hóa kiến thức.

d)

Do sự phát triển quá nhanh của khoa học kỹ thuật.

19.

Sự khác biệt cơ bản giữa "học" và "học thức" mà tác giả nhấn mạnh là gì?

a)

"Học" là quá trình, "học thức" là kết quả cuối cùng.

b)

"Học" là tiếp thu kiến thức, "học thức" là kiến thức đó phải được "tiêu hóa", "ăn sâu vào tâm khảm" và làm thay đổi con người.

c)

"Học" dành cho mọi người, "học thức" chỉ dành cho số ít người thông minh.

d)

"Học" là lý thuyết, "học thức" là bằng cấp.

20.

Kiến thức được mô tả là "bám ngoài da", "nước sơn bóng nhoáng" là loại kiến thức như thế nào?

a)

Kiến thức chuyên sâu, khó hiểu.

b)

Kiến thức thực tế, dễ áp dụng.

c)

Kiến thức bề ngoài, hời hợt, chưa được tiêu hóa và chưa thấm vào con người.

d)

Kiến thức lỗi thời, không còn giá trị.

21.

Loại hiểu biết nào được coi là thực sự có giá trị và hòa hợp với con người tinh thần của chúng ta?

a)

Loại hiểu biết có thể giúp kiếm được nhiều tiền.

b)

Loại hiểu biết liên lạc với ký ức, tư tưởng, tình cảm, dục vọng và có sự tác động qua lại, thay đổi con người.

c)

Loại hiểu biết được nhiều người công nhận và khen ngợi.

d)

Loại hiểu biết được ghi trong các sách cổ.

22.

Theo tác giả, để những điều học hỏi trở thành "học thức" thực sự, cần phải có quá trình gì, được ví như "thần nhi hóa chi" trong Kinh Dịch?

a)

Quá trình ghi nhớ thật kỹ.

b)

Quá trình tranh luận với người khác.

c)

Quá trình "tiêu hóa" hay "thần hóa", đồng hóa kiến thức.

d)

Quá trình thực hành lặp đi lặp lại một cách máy móc.

23.

Tác giả cho rằng chữ "học thức" nên được dành cho những người như thế nào?

a)

Những người có trí nhớ siêu phàm, thuộc nhiều sách vở.

b)

Những người có nhiều bằng cấp danh giá từ các trường đại học lớn.

c)

Những bộ óc thông minh biết đồng hóa với những điều mình đã học.

d)

Những người có khả năng hùng biện, thuyết phục người khác.

24.

Sai lầm phổ biến mà nhiều người mắc phải khi đánh giá con người là gì?

a)

Đánh giá qua vẻ bề ngoài, trang phục.

b)

Đánh giá con người theo bằng cấp của họ, mà phần nhiều bằng cấp đó dựa trên trí nhớ.

c)

Đánh giá qua xuất thân gia đình.

d)

Đánh giá qua khả năng kiếm tiền.

25.

Theo kết luận của tác giả, người học thức cần điều gì nhất?

a)

Cần biết thật nhiều kiến thức ở mọi lĩnh vực.

b)

Cần có nhiều bằng cấp để chứng minh.

c)

Cần phải thật biết (hiểu sâu sắc, tiêu hóa được) những gì mình đã biết.

d)

Cần thường xuyên cập nhật kiến thức mới nhất.