Font size
WorksheetsCâu Hỏi Về Ông Năm
Total questions: 88
Worksheet time: 15mins
Ông đã đi tìm con nhỏ gần mười hai năm. Lúc Cải mười ba tuổi, một bữa mê chơi làm mất đôi trâu, sợ đòn, nó trốn nhà. Cả nhà tong tả đi tìm nhưng mãi con nhỏ không quay lại. Vợ ông ôm cái áo con Cải khóc, bảo chắc là ông để bụng chuyện nó là con của chồng trước nên ngược đãi, hà khắc, đuổi xua. Ông đau mà không nói được một lời, ông đã nâng niu nó khi mới thôi nôi, đã vui khi có người bảo con nhỏ giống ông in hệt (dù biết họ khen khơi khơi, khen bổng trên trời), đã sướng rơn khi nó gọi tiếng ba ơi, con Cải đi rồi, ông đã xuống nước mắt khi đi qua chiếc giường trước kia nó ngủ. Có bữa, ông hì hụi ém mùng, rồi ngồi một góc, nhìn chiếu gối thênh thang, lòng chết điếng vì nỗi nhớ con, vì lo nó lưu lạc giữa đời. Như thế mà ông không thương nó sao? Như thế mà là không thương à? Nhà buồn u buồn ám, vì đã ít người rồi bây giờ lại chẳng nhìn, chẳng cười nói với nhau. Sau, người ta còn đồn đãi ông giết con nhỏ rồi lấp ở một chỗ đất nào, họ kìn kìn lại coi (ai mà giàu tưởng tượng vậy không biết). Ông khăn gói bỏ xứ ra đi, bụng dạ đinh ninh dứt khoát tìm được con Cải về.
Ông Năm đi ăn trộm chớ đâu. Ông lội bộ gần năm cây số trong mưa sụt sùi vô trong xóm, ghé chỗ lò mổ, dắt đôi trâu đem đi. Ông làm gọn gàng như với đôi trâu ở nhà. Sáng ra ông trở lại, ghé đúng ngôi nhà có hàng so đũa cặp mé lộ, ông thấy một đám người đang tao tác đứng ngồi, ông hỏi, mua trâu hôn, tui kẹt tiền đem bán đây nè.
Xác định nhân vật chính và ngôi kể trong đoạn trích.
Xác định lời người kể chuyện và lời nhân vật trong các câu sau: Họ phỏng vấn ông chủ lò mổ, phỏng vấn trưởng công an xã, cuối cùng, ông Năm xin được nói đôi lời, còn dặn, mấy chú làm ơn đừng cắt bỏ tiếng tui, rằng "Cải ơi, ba là Năm Nhỏ nè, nhà mình ở Cỏ Cháy đó, nhớ không? Về nhà đi con, tội má con vò võ có một mình. Con là trọng, chứ đôi trâu cộ nhằm nhò gì..."
Theo đoạn trích, vì sao Cải bỏ nhà đi?
Tìm những chi tiết miêu tả nhân vật ông Năm trong đoạn (1) của văn bản. Qua những chi tiết vừa tìm được, em hiểu gì về nhân vật này?
Thành phần phụ chú trong câu văn: Ông đau mà không nói được một lời, ông đã nâng niu nó khi mới thôi nôi, đã vui khi có người bảo con nhỏ giống ông in hệt (dù biết họ khen khơi khơi, khen bổng trên trời), đã sướng rơn khi nó gọi tiếng ba ơi, con Cải đi rồi, ông đã xuống nước mắt khi đi qua chiếc giường trước kia nó ngủ có tác dụng gì?
Hành động ông Năm đi ăn trộm có ý nghĩa gì?
Anh/chị hiểu câu nói "Cái cách đời nhảy xổ vào lỗi lầm của người khác thiệt là tưng bừng."
Như đã nói, nhà đài người ta chớ có phải chợ trời đâu, mà có thể thoải mái gọi, "Cải ơi!". Hành trình tìm con của ông Năm nhỏ vẫn tiếp diễn trong vô vọng. Em sẽ làm gì khi bắt gặp một hoàn cảnh như ông Năm nhỏ?
Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích nhân vật ông Năm nhỏ trong đoạn trích phần đọc hiểu.
Trong tác phẩm "Cải ơi" của Nguyễn Ngọc Tư có câu: "Cái cách đời nhảy xổ vào lỗi lầm của người khác thiệt là tưng bừng". Từ nội dung đoạn trích trên và hiểu biết của bản thân, hãy viết bài văn (khoảng 400 chữ) trình bày suy nghĩ của em về vấn đề: Chúng ta nên làm gì trước lỗi lầm của người khác?
Mẹ chồng của chị đã phản ứng như thế nào khi nhận quà?
Mua tặng mẹ chồng ở quê cái nồi cơm điện. Mẹ đem cất vì "nấu cái này không có cơm cháy với nước cơm cho tụi nhỏ chan…". Tặng mẹ mấy bộ đồ bà cũng khổ sở phân trần, "màu sáng quá má ra vườn sợ dính mủ chuối…". Chị mua truyện tranh đem về cho bầy em, tụi nó háo hức cầm lên rồi hỏi bằng giọng háo hức hơn nữa, "chị hai có mua bánh mì không?". Cứ trớt quớt vậy. Mỗi lần nhìn bình hoa vải chị mang về mẹ lấy túi ni lông bọc lại cho khỏi bụi, cho nó đỡ chói lên đơn độc giữa căn nhà vách lá, chị có chút mắc cỡ. Giờ thì chị chỉ mua đường, nước mắm… và chắc chắn chúng được hồ hởi đón nhận. Đôi lần chị thấy hơi cay đắng, đời người sao chỉ quẩn quanh với những thứ tầm thường bột ngọt, xà bông…
Trước hôm mẹ chồng qua đời, bà viết cái thư. Chị vừa đọc vừa khóc. Thư chỉ dặn chuyện tiền nong, đất đai. Lời cuối cùng, như chị vẫn thường quen đọc ở đâu đó, rằng "mẹ để lại muôn vàn tình yêu thương cho các con", thì mẹ chồng chị viết "bỏ lỗi cho má, vì má mót được có nhiêu đó, chia cho tụi con hơi khó…". Chị biết là mẹ thương con theo kiểu của mẹ, biết đâu còn nhiều hơn những bà mẹ kia, nhưng vẫn hơi bẽ bàng.
Biết là đời giờ ô trọc, nhưng chị thích mua vé đi tàu mơ mộng, không hay giờ tàu đó cũng chở vịt, gà… mất rồi. Lảo đảo xuống tàu mới biết tại mình hay tưởng mà ra nông nỗi.
Có lần chồng chị dúi tiền vào túi kêu vợ đi mua kem dưỡng da tay. Chị sướng suốt buổi chiều, miệng tủm tỉm cười bâng quơ không dừng được. Sau đó anh còn khiến chị ràn rụa nước mắt khi bảo "nhìn cái tay nhăn nheo đi nhào trộn thức ăn là thấy hết ham, thấy mất ngon rồi…"
Chị ngồi ngắm mãi bàn tay, nghĩ, người ta nói yêu nó một câu thì có mất gì đâu. "Tôi xin người cứ gian dối, cho tôi tưởng người cũng yêu tôi…", câu hát đã có thời chị ghét, sao giờ thấy đúng ý mình.
Xác định ngôi kể được sử dụng trong văn bản trên.
Hình ảnh thằng bé trong văn bản trên được miêu tả như thế nào?
Anh/chị có suy nghĩ gì về những hành động của người mẹ chồng trong văn bản trên.
Nêu ý nghĩa nhan đề.
Từ mong muốn: Biết đời là ô trọc, nhưng chị thích mua vé đi tàu mơ mộng, anh/chị hãy rút ra những bài học cho riêng mình.
Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích tâm trạng của nhân vật chị trong đoạn trích ở phần Đọc hiểu.
Từ góc nhìn của người trẻ, anh/chị hãy viết một bài văn nghị luận (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ của mình về vấn đề trên.
Cha tôi cảm thấy bất ổn vì điều gì?
Sợ tai nạn giao thông
Sợ con hư hỏng
Sợ vợ làm ăn đổ bể
Tất cả các lý do trên
Tại sao tôi khó chịu khi cha bắt cả nhà đi ngủ sớm?
Tôi quen sống tự do
Tôi không thích ngủ sớm
Tôi muốn chơi game
Tôi không có lý do
Chị Mai có cảm xúc gì về cha?
Thương cha
Ghét cha
Không quan tâm
Chỉ biết ca thán
Hình ảnh nào theo chị Mai suốt tuổi thơ?
Cha mặc sắc phục nhà binh
Cha đi dạo với chị
Cha mua quà cho chị
Cha không có mặt
Cha tôi đã làm gì khi về phép?
Đoạn trích trên sử dụng ngôi kể nào?
Trước khi cha về, cuộc sống gia đình nhân vật "tôi" buổi tối diễn ra như thế nào?
Qua chi tiết "Cha tôi bảo: "Em đừng buồn. Anh mà ở lại thì anh không đi được nữa.
Trước khi cha về, cuộc sống gia đình nhân vật "tôi" buổi tối diễn ra như thế nào?
Qua chi tiết "Cha tôi bảo: "Em đừng buồn. Anh mà ở lại thì anh không đi được nữa. Thôi nào con, cho bố đi nào", em hiểu gì thêm về người cha trong câu chuyện? Từ đó, thấy được vẻ đẹp nào của người lính Quân đội Nhân dân Việt Nam?
Theo em, vì sao "Cha nhẹ nhàng với con gái bao nhiêu thì nghiêm khắc với con trai bấy nhiêu."?
Qua lời kể của nhân vật "tôi" về cách giáo dục của người cha - một người quân nhân, với những đứa con; em có đồng tình với cách giáo dục đó trong cuộc hành trình phát triển và trưởng thành của mỗi người hay không?
Viết đoạn văn phân tích nhân vật người cha trong phần đọc hiểu ở trên.
Giản dị là một đức tính quý mỗi người cần có, đặc biệt đối với những người trẻ đang được sống trong một cuộc sống đầy đủ, toàn diện và phát triển nhanh chóng. Vì thế đã có lần Nguyễn Ngọc Tư "người ta ngây ngất trước sự hào nhoáng, mê mẩn trước sự bóng bẩy, nhưng chỉ rơi nước mắt trước sự giản dị tự đáy lòng"?
Hắn nói với cha về những khó khăn trong công việc, về con bạn hắn thương sắp lấy chồng. Cha hắn đã từng trải qua cảm giác gì khi mất người yêu?
Hắn đã khuyên cha làm gì để không cô đơn?
Cô phục vụ đã nói gì về việc chọn chồng?
Cha hắn đã mất bao lâu trước khi cô phục vụ trở thành vợ hắn?
Câu 1 Xác định ngôi kể của đoạn trích.
Câu 2. Tại sao người đàn ông thường giả vờ say trước cha?
Câu 3 .Theo em, việc nhậu giữa hai cha con trong đoạn trích mang ý nghĩa thế nào?
Câu 4 .Cảm nhận của em về nhân vật cô phục vụ qua lời nói "Chừng nào em lấy chồng, em sẽ chọn một người y hệt anh, một người có thể chở cha mình đi nhậu. Bây giờ, ít người làm vậy lắm".
Câu 5. Thông điệp ý nghĩa mà anh/chị rút ra cho bản thân mình qua đoạn trích trên là gì?
Câu 6. Anh/chị có đồng tình với câu nói "Đàn ông lớn xác vậy nhưng đôi lúc vẫn thèm, đời ngoài kia trần trụi và khốc liệt quá mà..." không? Vì sao?
Câu 1. Viết đoạn văn nghị luận (200 chữ) phân tích tình yêu của nhân vật người đàn ông (hắn) dành cho cha trong đoạn trích ở phần đọc hiểu.
Câu 2. "Hãy biến mọi thứ trở nên đơn giản nhất có thể." ( Albert Einstein) Từ góc nhìn của người trẻ, em hãy viết một bài văn nghị luận (400 chữ) trình bày suy nghĩ về ý nghĩa của lối sống tối giản.
Cô dâu mới đã phải làm gì sau trận mưa khuya?
Tát nước
Ngồi ở quán cà phê
Đi dạo trên đường
Chơi với trẻ con
Thành phố cuối năm có điều gì đặc biệt?
Có nhiều bữa tiệc nước
Nhiều người đến thăm
Cảnh vật rất đẹp
Không có mưa
Cô dâu mới cảm thấy như thế nào khi đến thành phố?
Thất vọng
Vui vẻ
Chán nản
Hạnh phúc
Cái gì đã khiến cô dâu mới không vỡ mộng?
Kinh nghiệm sống
Sự quen thuộc với nơi đây
Sự giúp đỡ của bạn bè
Tình yêu với thành phố
Cảnh vật ở nơi cô dâu mới sống có gì giống quê?
Chợ
Cá rô
Rắn nước
Tất cả đều đúng
Xác định ngôi kể của văn bản.
Theo đoạn trích, cô dâu mới khi về nhà chồng ngày sau bữa đám cưới gặp cảnh nhà ra sao?
Em hiểu như thế nào về câu "mãn năm móng chân không dính miếng sình"?
Nêu hiệu quả của biện pháp tu từ liệt kê được sử dụng trong câu "mưa đầu mùa cũng gặp mấy con cá rô ốm ròm vác cái bụng lặc lè trứng lóc qua sân nhà trọ. Chạng vạng ễnh ương, nhắc nheng kêu sầu trời đất. Có bữa dậy thấy rắn nước nằm khoanh tìm hơi ấm trong giày"?
Tác giả cho rằng: "thành phố vẫn chưa đủ sáng, thứ ánh sáng không đơn giản chỉ là treo thật nhiều đèn màu chớp nháy". Em có đồng ý với ý kiến của tác giả không? Vì sao? (Trình bày bằng một đoạn văn từ 5 đến 7 dòng).
Em hãy viết một đoạn văn nghị luận trình bày suy nghĩ của mình về nét đặc sắc nội dung và nghệ thuật qua đoạn trích "Bóng của thành phố" của Nguyễn Ngọc Tư.
Hãy viết bài văn nêu suy nghĩ của em về vấn đề rác thải nhựa trong cuộc sống của chúng ta hiện nay.
Tại sao cha tôi khó chịu khi phải dắt quan khách vào nhà?
Nội tôi trồng giàn bầu để làm gì?
Món quà nào mà nội tôi làm cho tụi nhỏ?
Chị Lan đã phản ứng như thế nào khi thấy mảnh vỏ bầu?
Con nhỏ bán vé số đã nói gì về món quà của nội?
Ông thấy giành "Cho chị đi". Tôi lắc đầu. Chị giận bảo "Chị cóc cần, ở chợ bán hàng khối". Nhưng rồi chị quay về nài nỉ tôi. Lần đầu tiền, tôi thấy món quà của nội dễ thương đến thế.
Giàn bầu vẫn trước ngõ. Cha tôi đã thôi khó chịu, hay bực dọc riết rồi chai đi, chẳng biết bực là gì nữa. Nhưng khách đến nhà, ai cũng khen: "Anh Ba có giàn bầu đẹp thiệt".
Khách nước ngoài còn kề má bên trái bầu xanh lún phún lông tơ mà chụp hình kỷ niệm. Mấy anh chị sinh viên đạp xe ngang dừng lại nhìn đau đáu qua rào rồi kháo nhau "Nhớ nhà quá, tụi mày ơi".
Bà nội tôi yếu hơn trước, mùa mưa bắt đầu lướt sướt đi qua. Ông chủ tịch đến chơi nhà, ôm chầm lấy nội, lắc lắc "Lúc này má khoẻ không?".
Nội cười xòa mà nghe nghẹn nghẹn "Khoẻ, má khỏe". Cha tôi sai chị bếp mang rượu thịt ra, ông chủ tịch khoát tay: - Thôi, chú bảo chị ấy nấu canh bầu ăn.
Hôm ấy cả nhà tôi ăn lại bát canh ngày xưa, nghe ngọt lìm lịm lưỡi. Chị bếp ngó nội, khoái chí cười đầy hàm ý. Hình như nội tôi vui.
Giàn bầu thưa hẳn đi. Cái giống lạ thật. Nắng bao lâu vẫn xanh tốt, mới mưa dầm lại héo dây.
Tôi đập vỡ trái bầu khô, lấy hạt ra ươm. Mùa mưa dữ dội, nội tôi bệnh, bà bị chứng tai biến não.
Nội lơ ngơ, đã cười đã khóc thì không sao dừng được, tay run rẩy cầm ca nước, bát cơm cũng khó.
Trời đổ mưa, sấm giật ầm ầm, nội thều thào nhắc: - Sắp nhỏ đừng hứng nước mưa đầu mùa, hổng tốt.
Chà, mưa vầy ngập đồng rồi, ngâm giống gieo mạ đi thôi. Bà nội lẩn thơ lẩn thẩn rồi, mà hình như bà chỉ nhớ về quá khứ.
Nội hay ra ngoài hiên, chăm chăm nhìn giàn bầu đang run rẩy trong gió. Bà ngồi đấy lặng lẽ, thẫn thờ, như chờ một tiếng vạc sành, một tiếng ếch kêu.
Tay bà lạnh ngắt, tôi chạy vào phòng lấy lọ dầu thoa, vẫn thấy mảnh bầu trái tim màu vàng trong ngăn kéo.
Đoạn trích được kể theo ngôi thứ mấy? Dấu hiệu để nhận biết ngôi kể đó?
Xác định lời của người kể chuyện và lời của nhân vật có trong đoạn văn sau: Tôi lắc đầu. Chị giận bảo "Chị cóc cần, ở chợ bán hàng khối". Nhưng rồi chị quay về nài nỉ tôi. Lần đầu tiền, tôi thấy món quà của nội dễ thương đến thế.
Theo em, vì sao cả nhà "ăn lại bát canh ngày xưa, nghe ngọt lìm lịm lưỡi. Chị Bếp ngó nội, khoái chí cười đầy hàm ý"?
Vì sao mọi người lại có thái độ khác nhau với giàn bầu. Qua đó, tác giả muốn gửi gắm thông điệp gì?
Thông điệp mà anh/chị rút ra cho bản thân qua đoạn trích trên là gì?
Anh chị có đồng tình với ý kiến của người cha: "Có thể bứt người ta ra khỏi quê hương nhưng không thể tách quê hương ra khỏi trái tim con người." không? Vì sao?
Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích tình yêu quê hương của nhân vật bà nội trong văn bản trên.
